Vãn Vãn Của Bà Ngoại

💖 Vãn Vãn Của Bà Ngoại

Tác giả: Đang cập nhật
Thể loại: Uncategorized
Lượt đọc: 653
Tình trạng: Đang ra

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Ngày bà ngoại hạ huyệt, trời mưa rất to.

Đường núi lầy lội, vàng mã bị nước mưa làm ướt sũng, không đốt được, chỉ dính chặt vào mép chậu than đen ngòm.

Tôi quỳ trước mộ, tay vân vê xấp tiền giấy cuối cùng, đầu ngón tay lạnh đến tê dại.

Người trong làng đều nói tôi bạc mệnh.

Vừa sinh ra chưa được bao lâu đã bị vứt bỏ trước cổng bệnh viện thị trấn. Là bà ngoại nhặt tôi về, đút từng muỗng nước cơm, từng ngụm thuốc đắng mà nuôi tôi khôn lớn.

Bà ngoại nghèo cả một đời, nhưng chưa bao giờ để tôi phải ăn một bữa cơm thiu để qua đêm nào.

Bà thường nói: “Cháu gái ngoan của bà sau này nhất định sẽ có tiền đồ. Không cần dựa dẫm vào ai, cũng có thể sống một cuộc đời tươi sáng.”

Nhưng bà không đợi được đến ngày tôi có một cuộc đời tươi sáng.

Bà mất vào đúng ngày thứ hai sau khi tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học.

Giấy báo do Đại học Kinh Thành (Kinh Đại) gửi đến.

Bìa màu đỏ, được bà ngoại vuốt ve đi vuốt ve lại không biết bao nhiêu lần.