“Chị dâu của mấy cậu rất kiên cường, Tiểu Uyển từ nhỏ đã được nuông chiều quen rồi, không chịu được khổ.”
“Nếu tôi không che chở một chút, Tiểu Uyển sống kiểu gì?”
Một người anh em thân với Tô Diễm cười mở miệng:
“Được rồi được rồi, chị dâu vẫn là chị dâu của chúng ta!”
“Chúng ta đều biết đám cưới này chỉ là làm cho có, chẳng phải anh với chị dâu đã hẹn mốt đi cục dân chính đăng ký rồi sao!”
Anh ta nháy mắt, “Đây mới là cam kết thật sự đấy, giấy đăng ký đã lãnh rồi, chị dâu còn chạy đi đâu được nữa?”
Nghe vậy, Tô Diễm mới hài lòng gật đầu, khom lưng chui vào trong xe.
Tôi đứng trong bóng tối, nhìn anh đóng cửa xe lại.
Mấy phù rể tản ra, ai lên xe nấy.
Đoàn xe khởi động, pháo nổ đùng đùng, giấy đỏ bay đầy đất.
Trong đầu tôi chỉ còn lại câu “không chịu được khổ”.
Đúng vậy.
Giang Uyển lớn lên ở nhà họ Tô, được nuông chiều từ bé, quả thật là không chịu được khổ.
Nhưng lẽ nào tôi thì phải chịu sao?
Từ nhỏ tôi đã bị bố mẹ túm tóc mắng là “đồ đòi nợ”.
Nếu không phải vì chín năm giáo dục bắt buộc, tôi thậm chí còn chẳng có cơ hội đi học.
Sau này tôi cố gắng thi đậu vào trường cấp ba tốt nhất trong thành phố, nhưng họ lại không cho tiền sinh hoạt phí.
Mỗi bữa tôi chỉ có màn thầu với dưa muối.
Những chuyện đó, anh đều biết cả.
Sau này lên đại học, tôi thi ra ngoài thành phố, đã không định quay về nữa.
Ngoại trừ mỗi tháng gửi về nhà chút tiền, thời gian còn lại tôi không liên lạc, không về nhà.
Mấy năm đó là quãng thời gian tôi sống thoải mái nhất.
Không ai đánh tôi, không ai mắng tôi, không ai nửa đêm đẩy cửa vào hỏi tôi đòi tiền.
Tôi cứ tưởng mình đã trốn ra được rồi.
Cho đến hai năm trước, lần đầu tiên Tô Diễm đưa tôi về ra mắt gia đình.
Khi đó, mẹ Tô đã nói thẳng từ trước.
“Nhà họ Tô là gia đình có mặt mũi, nhà mẹ đẻ của con dâu cũng phải hòa thuận, đừng để người ta nói ra nói vào.”
Tô Diễm nắm tay tôi, khổ sở khuyên nhủ: “Doãn Doãn, em cứ dọn về bên nhà bố mẹ trước đi… coi như vì tình cảm của chúng ta, em chịu thêm chút nữa, đợi mẹ anh đồng ý cho chúng ta kết hôn là được rồi!”
Để Tô Diễm không khó xử.
Tôi đành dọn về nhà bố mẹ thêm lần nữa, đóng vai một gia đình hòa thuận.
Hai năm quay về này, để không nảy sinh mâu thuẫn, mẹ tôi muốn tiền, tôi đưa; bố tôi thua cờ bạc, tôi bù.
Hàng xóm khen “con gái có bản lĩnh rồi”, mẹ tôi cười đến không khép được miệng, nói “đương nhiên rồi, con gái tôi sắp gả vào nhà họ Tô mà”.
Bà ấy quên mất trước đây bà đã mắng tôi là “đồ đòi nợ” thế nào.
Bà ấy quên, nhưng tôi thì không.
Tôi từng nghĩ những chuyện này đều sẽ có điểm kết thúc.
Đợi đến khi kết hôn, tôi và người mình yêu lập một mái ấm nhỏ, tránh xa họ thật xa.
Đến lúc đó, nếu họ còn làm loạn, đó là thông gia nhà họ Tô, Tô Diễm sẽ giúp tôi ngăn lại.
Nhưng bây giờ——
Xe cưới đã chạy xa, pháo cũng nổ hết rồi, còn tôi bị bỏ lại trong căn nhà này.
Ba giờ chiều, cả nhà chuẩn bị đi dự tiệc cưới.
Thằng em trai vừa kéo lại chiếc nơ đỏ vừa cười hề hề:
“Đúng là Giang Uyển có số hưởng, từ nhỏ đã lớn lên bên đó, giờ lại gả về đó.”
“Chậc, biết sớm năm đó người bị bế nhầm là tôi thì tốt, tôi cũng được làm thiếu gia nhà giàu.”
“Nói nhăng nói cuội cái gì?” Mẹ tôi lườm nó một cái: “Mau lau giày đi.”
Tôi ngồi yên lặng trên sofa, không nói gì.
Năm đó, con y tá điên vì muốn trả thù xã hội, nhân lúc trực đêm đã tráo hết vòng tay của tám đứa trẻ sơ sinh.
Tám gia đình, tám đứa trẻ, từ đó vận mệnh lệch quỹ đạo.
Giang Uyển là một trong số đó.
Nhưng cô ấy không giống những người khác.
Bởi vì những đứa trẻ khác là bị đổi đi một cách bị động, còn cô ấy là bị chủ động vứt bỏ.
Ngày mẹ tôi sinh cô ấy, vừa nghe là con gái, đến viện phí còn không nộp, đã ném đứa bé lên giường rồi lặng lẽ bỏ đi.