Chỉ là bà ta không ngờ, đứa con gái bà ta vứt bỏ lại bị đổi đến nhà họ Tô, được nuôi như viên ngọc trong lòng bàn tay suốt bao nhiêu năm.

Khoảng thời gian vừa được đưa về, Giang Uyển ngày nào cũng khóc lóc làm loạn.

Lúc không có ai, tôi đã nói hết sự thật cho cô ấy:

“Ơn sinh không lớn bằng ơn nuôi, bọn họ ngay từ đầu đã không muốn em, loại người nhà hút máu như thế, không cần cũng thôi.”

“Em đã được nhận giáo dục tinh anh ở nhà họ Tô bao nhiêu năm, hoàn toàn có thể tự lực cánh sinh.”

Khi đó mắt cô ấy đỏ hoe, tôi cứ tưởng cô ấy đã nghe vào.

Cho đến khi Tô Diễm tới tìm tôi, sắc mặt rất khó coi:

“Tiểu Uyển nói cô bảo cô ấy chuyển ra ngoài, còn nói cô ấy là gánh nặng, xem thường cô ấy?”

“Doãn Doãn, trước đây cô nhằm vào cô ấy thì thôi, bây giờ hai người chảy cùng một dòng máu, cô còn muốn đuổi cùng giết tận như thế sao?”

Tôi sững người.

Những gì anh ta nói, hoàn toàn không liên quan đến ý tôi muốn biểu đạt.

Nhưng tôi không thấy lạ.

Bởi loại chuyện này, đã xảy ra quá nhiều lần rồi.

Lúc Giang Uyển còn là “Tô Uyển”, chiêu này đã là bài cũ.

Lần đầu gặp người lớn trong nhà, cô ấy suốt buổi cười nói, gắp thức ăn cho tôi.

Trong bát chất đầy đủ loại nguyên liệu khiến tôi dị ứng.

Tôi không muốn làm mất mặt cô ấy, đành miễn cưỡng ăn vài miếng, cuối cùng vẫn chừa lại nửa bát.

Sau đó tôi còn vội vàng giải thích với cô ấy rằng mình dị ứng với những nguyên liệu đó…

Cô ấy cười nói hiểu rồi, quay đầu đã chạy đi khóc lóc với Tô Diễm.

Nói tôi chê món cô ấy gắp.

Sau đó ba người chúng tôi đi ăn cơm, cô ấy dựa vào người Tô Diễm làm nũng, bảo anh ta bóc tôm đút cho mình.

Lúc phục vụ bưng món lên còn cười nói: “Anh ơi, anh với bạn gái tình cảm tốt thật đấy.”

Tôi đặt đũa xuống, sửa lại: “Họ là anh em.”

Ngày hôm sau Tô Diễm lại tới, giọng điệu bất đắc dĩ: “Hôm qua cô ấy khóc rất lâu, em vội vàng phủi sạch quan hệ giữa anh và cô ấy, là không thích cô ấy sao?”

Sau này những chuyện kiểu như vậy quá nhiều.

Tôi cũng lười giải thích.

Chỉ đành dùng hành động để anh ta từ từ nhìn rõ, tôi không có ý như cô em gái da quá nhạy cảm của anh ta nghĩ.

Bây giờ, bọn họ không phải anh em ruột nữa rồi.

Lời chất vấn của anh ta lại cuộn trào kéo đến.

Tôi vốn muốn giải thích.

Chỉ là nhìn ánh mắt “sao em lại như vậy nữa” của anh ta… đột nhiên tôi chẳng muốn nói gì cả.

Anh ta thật sự không biết bố mẹ tôi là hạng người gì sao?

Anh ta thật sự không biết tôi bảo Giang Uyển chuyển ra ngoài tự lực cánh sinh là vì sao sao?

Anh ta biết.

Chỉ là anh ta không để ý.

Không để ý tôi nghĩ thế nào.

Hai năm nay, tôi từng thấy Giang Uyển mặc bộ đồ ngủ mỏng manh nép trong chăn với Tô Diễm đọc sách.

Từng thấy anh ta ôm cô ấy trong lòng, lau nước mắt cho cô ấy.

Lần nào tôi cũng muốn làm ầm lên một trận.

Nhưng lần nào tôi cũng tự nhủ: chờ thêm chút nữa, đợi hai anh em họ lần lượt kết hôn là được rồi.

Cho đến đêm trước ngày cưới, anh ta nghiêm túc bàn với tôi chuyện muốn cưới cô ấy về nhà, tôi mới biết——

Dù có kết hôn rồi, cũng sẽ không tốt lên đâu.

Tôi theo bản năng đặt tay lên bụng dưới.

Trên đời này, chỉ có nó là thật sự liên kết trái tim với tôi.

Từ nhỏ tôi đã bị đánh, bị mắng, bị đói, đó là vì không còn lựa chọn.

Nhưng đứa bé này thì khác.

Tôi không thể để nó cũng sống trong những ngày bị chọn lựa, bị cân đo đong đếm, lúc nào cũng có thể bị vứt bỏ.

Trước đây tôi chỉ có một mình, nên có thể chịu đựng mọi khổ cực.

Người nhà hút máu, bạn trai không biết giữ giới hạn, còn cả cô em chồng sắp cưới nhằm vào tôi…

Nhưng giờ có nó rồi, tôi không chịu nổi.

Điện thoại rung lên kéo tôi về thực tại.

Tin nhắn nhắc tôi về chuyến bay tối nay.

Tôi đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ngày Gió Lộng. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!