“Chăm sóc?” Bạch Chỉ cười, nụ cười đó khiến sống lưng người ta lạnh toát, “Một người giúp việc như cô, chăm sóc cũng tận tâm quá nhỉ. Hầu hạ bao nhiêu ngày rồi, còn có thể đi công tác cùng, giỏi thật đấy.”
Nói đến mức này, dù tôi có chậm chạp đến đâu cũng nghe ra có gì đó không đúng.
“Bạch tiểu thư, tôi không hiểu lắm ý của cô.”
## Chương 5
Bạch Chỉ tiến thêm một bước, “Vậy tôi nói thẳng ra nhé, bên cạnh Thẩm Tu Cẩn, từ trước đến nay chưa từng có người giúp việc nào ở quá bảy ngày, cô là người đầu tiên.”
“Ở lâu như vậy, còn có thể để anh ấy dẫn đi công tác,” ánh mắt Bạch Chỉ như dao cứa qua tôi, “Cô nói xem, rốt cuộc cô dùng thủ đoạn quyến rũ gì?”
“Tôi không có…”
Cô ta cười, “Không có thủ đoạn, cô dựa vào cái gì? Chỉ dựa vào gương mặt này thôi à?”
Tôi theo bản năng giơ tay lên, muốn che đi vết sẹo trên mặt.
Bạch Chỉ nhìn động tác của tôi, đáy mắt thoáng qua một tia mỉa mai, “Che cái gì mà che, tôi đâu có mù. Tôi chỉ tò mò thôi, một người giúp việc bị hủy dung như cô, sao lại có thể khiến Thẩm Tu Cẩn đối xử với cô đặc biệt như vậy?”
“Anh ấy chưa bao giờ để phụ nữ đến gần. Còn cô thì sao? Pha trà rót nước, hầu hạ sát bên, anh ấy còn để cô đẩy anh ấy đi công ty, những chuyện này, cô thấy bình thường à?”
“Tôi chỉ làm việc thôi.”
Bạch Chỉ cười lạnh, “Làm việc mà biết anh ấy uống cà phê không đường, thêm sữa? Làm việc mà biết anh ấy thích gì, ghét gì? Làm việc mà khi anh ấy say khướt còn nắm chặt tay cô không buông?”
“Đừng tưởng tôi không biết.”
Bạch Chỉ nghiêng người lại gần tôi, “Tôi đã cho người điều tra cô rồi, nhưng không tra được gì cả, cô thấy chuyện này bình thường sao?”
Tôi im lặng.
Không tra được thân phận của tôi, là chuyện bình thường.
Bởi vì thông tin của tôi quả thực đã bị người ta che giấu, ai cũng không thể lần ra.
Đó là cái giá tôi dùng để đổi lấy vào ba năm trước lúc rời đi, đổi bằng mối ân tình cuối cùng.
Nhờ người đó xóa sạch mọi dấu vết cho tôi, để Thẩm Tu Cẩn vĩnh viễn không tìm được tôi.
“Vậy nên, tốt nhất cô nên khai thật đi.”
Bạch Chỉ đứng thẳng người, cúi đầu nhìn tôi từ trên cao, “Rốt cuộc cô là ai? Ai phái cô tới? Kẻ đối đầu với Thẩm gia? Hay là người nào đó muốn đánh sập Thẩm thị?”
“Tôi không phải!”
“Không phải?” Bạch Chỉ cười, “Vậy chứng minh cho tôi xem đi.”
Cô ta đưa tay ra, “Căn cước.”
Tôi theo bản năng lùi về sau một bước, “Đây là quyền riêng tư của tôi.”
“Quyền riêng tư?” Bạch Chỉ nhướng mày, “Một người giúp việc như cô mà cũng xứng nói chuyện quyền riêng tư trước mặt tôi à?”
Cô ta quay đầu nhìn về phía Thẩm Tu Cẩn, từ đầu đến cuối anh vẫn không nói gì, chỉ ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn tất cả.
Đôi mắt ấy lạnh đến không còn chút nhiệt độ nào.
Bạch Chỉ cũng nhìn anh, “Tu Cẩn, người của anh, anh quản hay không?”
Thẩm Tu Cẩn lên tiếng, giọng nhàn nhạt, “Cho cô ta xem.”
Tôi cứng người.
“Cho cô ta xem.” Anh lặp lại một lần nữa.
Bạch Chỉ đã đi tới trước mặt tôi, đưa tay ra.
“Đưa đây.”
Tôi không động.
Cô ta cười một tiếng, nụ cười vừa đẹp vừa nguy hiểm, “Không chịu à?”
Cô ta quay đầu nói với vệ sĩ, khẽ hất cằm, “Giúp cô ta một tay.”
Hai vệ sĩ bước lên, một trái một phải giữ chặt vai tôi.
Tôi giãy một cái nhưng không thoát ra được, chiếc túi trong tay cũng bị giật lấy.
Vệ sĩ tìm ra chứng minh thư của tôi, đưa cho Thẩm Tu Cẩn.
Ánh mắt Thẩm Tu Cẩn rơi lên ảnh trên chứng minh thư, rồi lại rơi xuống cái tên bên cạnh.
“Tô Tiểu Tiểu….”
【Chương 6】
Vệ sĩ còn chu đáo bổ sung một câu, “Người trong ảnh trông khá xinh đẹp, sao giờ lại bị hủy dung rồi?”
Tôi: “…..”
Cảm ơn anh, anh không nói thì cũng chẳng ai coi anh là câm.
Thẩm Tu Cẩn ngồi trên xe lăn, tay cầm chứng minh thư của tôi, ánh mắt chầm chậm từ tấm ảnh chuyển sang gương mặt tôi.