Tôi vui vẻ ôm vai bá cổ bọn họ chụp ảnh ở cửa, một đám con gái vừa chụp vừa ríu rít, vô cùng náo nhiệt.
Tốt nghiệp cấp ba, bố mẹ tôi bắt kịp trào lưu ly hôn.
Lên đại học, tôi cũng từ “Kiều Gia” đổi tên thành “Hà Tất”.
Bốp!
Cách đó không xa vang lên một tiếng nổ lách tách.
Tiếp đó là một tiếng “Á” hét lên thảm thiết.
Tôi quay đầu lại.
Đoàn Dật Dương đang ngồi xổm dưới gốc cây nghiêng trước cửa quán đồ nướng, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một điếu thuốc, bật lửa rơi xuống đất phụt ra lửa, thiêu trúng ngón chân cái đang đi dép lê của hắn.
Hắn nhe răng trợn mắt nhảy dựng lên, cò cò một chân hai cái.
Tên này vậy mà không màng đến đau đớn, sải bước tiến về phía tôi.
“Hà Tất!” Giọng hắn như mèo bị giẫm phải đuôi, đặc biệt the thé.
“Cậu cậu… cậu đang làm cái quái gì vậy?!”
Tôi nhìn hắn, đáp: “Chụp ảnh”.
Một đám người đang giơ tay chữ V tạo dáng trước điện thoại, rõ ràng thế kia, mù à?
“Cậu cậu… cậu thật con mẹ nó quá đáng!”
Giọng hắn từ phẫn nộ dần leo lên một tầng cao đạo đức nào đó, ngón tay cứ chỉ trỏ qua lại giữa tôi và đám chị em của tôi, giống như đang chỉ điểm hiện trường vụ án.
“Có bệnh à.” Một chị đại trong nhóm tôi lườm hắn một cái.
Tôi hơi cạn lời.
Ngay lúc này đây, hắn là một con Husky bị chập mạch não.
Mà bạn thì chẳng có cách nào làm cho một con chó ngáo bình tĩnh lại được.
“Cậu nói gì đi chứ!” Hắn vậy mà lại tiến lên một bước.
Các chị em hai bên lập tức chắn trước mặt tôi, bắt đầu xắn tay áo.
“Đại ca kia, anh muốn làm gì?”
Tôi vỗ vai đám bạn: “Tôi biết anh ta. Các cậu đi trước đi, tôi nói vài câu với anh chàng đẹp trai này.”
Bọn họ véo má tôi: “Hóa ra là người quen à… Vậy bé cưng nhanh lên nhé.”
Rồi cả đám cười đùa ríu rít đi xa dần.
Tôi quay lại, đối mặt với Đoàn Dật Dương.
Lúc này cánh mũi hắn phập phồng, giống như một con bò tót bị chọc giận.
“Đoàn Dật Dương,” Tôi hơi cạn lời, “Rốt cuộc anh muốn cái gì?”
“Bé cưng, bé cưng… Đệt.”
Hắn nghiến răng nghiến lợi lặp lại hai chữ này, mặt đỏ bừng trong tích tắc, rút phắt điện thoại ra, bắt đầu gọi điện.
Màn hình điện thoại bị hắn chọc đến kêu cạch cạch.
Tôi lại thấy có hứng thú, đứng xem hắn biểu diễn.
“Hà Tất ngoại tình rồi, cậu ta ôm ấp rất nhiều cô gái, bị anh bắt quả tang tại trận.” Đây là câu đầu tiên của hắn.
Giọng bạn thân tôi vọng ra, vừa lanh lảnh vừa trong trẻo: “Vậy thì sao nào?”
Mặt Đoàn Dật Dương như bị ai bấm nút tạm dừng, rồi lại khởi động lại, tiếp tục nghiến răng: “Cậu ta đang lăng nhăng đấy! Em còn không hiểu sao?”
“Ồ. Vậy anh nghĩ xem, anh ăn cơm, trò chuyện, cười đùa riêng tư với những cô gái khác, thì tại sao lại được?”
Mặt Đoàn Dật Dương trắng bệch ngay lập tức.
Từ loa ngoài vọng ra tiếng cười ngọt ngào của bạn thân tôi: “Anh là tra nam, nhưng cậu ấy thì không. Nên cậu ấy muốn làm gì thì làm thôi.”
Trong màn đêm, mặt Đoàn Dật Dương từ đỏ chuyển sang trắng, từ trắng chuyển sang xanh lét.
“Cậu rốt cuộc đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho cô ấy?”
Bàn tay cầm điện thoại của hắn đang run rẩy, trong cơn tức giận, hắn vậy mà lại ném văng chiếc điện thoại đi.
Tôi vươn tay, bắt gọn nó giữa không trung.
Tôi đỡ lấy chiếc điện thoại, đưa lại cho hắn.
Tôi vỗ vỗ vai hắn: “Về khoản cướp bóng, tôi là dân chuyên nghiệp đấy.”
Nhìn vẻ mặt đầy tức giận lại vụng về ăn nói của hắn, nói thật, tôi lại có chút không đành lòng.
Tôi vội vàng vẫy tay chào tạm biệt hắn, nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.
Quay qua góc phố, đám bạn thân đều đang đợi ở đó.
Thấy tôi chạy tới, bọn họ ùa lên mồm năm miệng mười.
“Người đàn ông đó là ai vậy?”
“Trông cũng đẹp trai, sao lại có vẻ mặt muốn đánh nhau thế?”
“Kẻ thù của mày à?”
“Mày nợ tiền hắn hả?”
“Nợ tình rồi chứ gì.”