Đến giữa sân, tôi ra hiệu cho bạn tôi buông tay.
Đoàn Dật Dương mềm oặt ngã xuống bãi cỏ, nằm chềnh ễnh dang tay dang chân, trông như một con ba ba bị lật ngửa.
Nhỏ bạn dùng mũi giày đá nhẹ vào cánh tay hắn: “Bỏ hắn ở đây thật à?”
“Cùng lắm là cảm lạnh thôi,” Tôi ngồi xổm xuống, chỉnh lại cái đầu đang ngoẹo của hắn cho ngay ngắn, “Dù sao thì sáng mai hắn cũng tỉnh. Mày chẳng bảo là phải cho hắn một bài học sao?”
“Thôi được… Vậy bọn mình rút nhé?”
“Rút.”
Sau khi bạn tôi bắt taxi rời đi, tôi đút tay vào túi quần, xui khiến thế nào lại quay trở lại sân vận động.
Đêm tháng năm, gió có hơi se lạnh.
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn hắn đang hơi nhíu mày, không biết đang mơ thấy cái gì.
Cái tên tra nam này, vậy mà để xác nhận xem người yêu cũ sống có tốt không, lại đi uống cả lít rượu trắng với một gã mà hắn tưởng là người yêu mới của cô ấy.
Tự nhiên tôi thấy hơi phiền lòng, định bỏ đi.
Đi được mười bước, lại vòng trở lại.
Tôi cởi áo khoác của mình ra, đắp lên bụng hắn.
**04**
Sáng hôm sau, tôi xách một thùng sữa đến bệnh viện thăm Phó Tinh.
Vừa đẩy cửa vào, Phó Tinh đang nằm ườn trên giường gặm quả táo một cách nhàn nhã.
Vừa đặt thùng sữa xuống, chưa kịp mở miệng, ngoài hành lang đã vang lên tiếng bước chân dồn dập từ xa đến gần.
Sau đó là một tiếng gào, mang theo âm cuối khàn khàn, như con vịt đực mới ngủ dậy.
“Đại ca Phó…!”
Tôi giật thót mình, là giọng của Đoàn Dật Dương.
Nhìn quanh quất, phòng bệnh chỉ có một cái cửa, cửa sổ thì bị đóng kín, chỗ duy nhất có thể trốn người là rèm cửa sổ.
Rèm cửa sổ lớn sát đất, vừa đủ giấu một mình tôi.
Lúc tôi lẻn vào, Phó Tinh mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Tôi giơ ngón trỏ lên, làm động tác im lặng với anh ta: Đừng có lên tiếng.
Đoàn Dật Dương vừa vặn đẩy cửa bước vào.
Tôi vội vàng trốn kỹ, từ khe rèm nhìn trộm.
Tóc hắn rối bù, bên trên lấp ló một cọng cỏ.
Áo thun nhăn nhúm, trên đầu gối dính đầy đất, trông như vừa bị đào từ dưới đất lên.
“Là chó Đoàn à.” Quả táo trên tay đội trưởng khựng lại giữa không trung, “Tối qua đi đánh rừng (đi bão) à?”
“Đại ca Phó,” Đoàn Dật Dương ngồi phịch xuống mép giường, “Bạn gái cũ của em bị cái tên hậu vệ lùn của đội anh cướp mất rồi.”
Động tác cắn táo của Phó Tinh dừng hẳn lại.
Biểu cảm của anh ta bắt đầu trở nên vi diệu, giống như một chiếc máy tính khổng lồ đang hoạt động chậm chạp.
“Hậu vệ… nấm lùn?” Giọng Phó Tinh hơi khô khốc, “Không thể nào.”
“Tên là Hà Tất.” Giọng Đoàn Dật Dương mang theo sự bất lực sâu sắc, “Đánh bóng cũng được đấy, nhưng không đẹp trai bằng em.”
Khỉ đột cao 2m2 lẳng lặng đặt quả táo “nhỏ bé” trong tay xuống.
Anh ta hắng giọng: “Cái người tên Hà… Tất kia, cậu chắc là cậu ta cướp à?”
“Không phải cướp, mà là đã cướp đi mất rồi. Tối qua đi ăn, Hà Tất vậy mà cũng đến, ngồi cạnh cô ấy từ đầu đến cuối. Em tìm cô ấy nói chuyện, cô ấy còn phải nhìn sắc mặt cậu ta trước.”
“Nhưng mà nói một cách nghiêm túc, hai người đã chia tay rồi thì không thể dùng từ ‘cướp’ được, người ta là danh chính ngôn thuận mà…” Giọng nói của Khỉ Đột bắt đầu xuất hiện một sự vặn vẹo khó tin.
Chó Đoàn thất bại úp mặt vào lòng bàn tay: “Thì em chỉ thấy khó chịu thôi mà.”
Phó Tinh ngồi thẳng dậy, thở dài: “… Ra là thế.”
“Ra là thế cái gì?” Chó Đoàn thò nửa khuôn mặt ra khỏi tay.
“Thực ra anh… cũng không ngờ tới.”
Ánh mắt Phó Tinh cố ý hay vô tình lướt qua cái rèm nơi tôi đang trốn, rồi chậm rãi, đầy ẩn ý lắc đầu.
“Đúng không, cái thằng Hà Tất đó làm sao đẹp trai bằng em.” Chó Đoàn mang vẻ mặt đầy bất bình, “Trông ẻo lả như đàn bà ấy.”
“E hèm… Đó không phải là trọng điểm.” Phó Tinh hắng giọng, cân nhắc từ ngữ, nhưng mỗi chữ thốt ra cứ như đang gỡ bom.
“Trọng điểm là, lần này cậu thua thảm rồi.”