Hắn đâm thẳng vào cột nước, rú lên một tiếng “Oái” rồi bật ngửa ra sau, lại đâm vào chiếc ghế dài bên cạnh, cả người lăn lê bò toài biến mất sau dải cây xanh.

Tiếng nước vẫn chưa ngừng.

Trương Phàm nhìn về hướng Đoàn Dật Dương biến mất, chậm rãi cất lời: “Sao tự nhiên lại biến thái rồi.”

Biểu cảm của Hác Soái có hơi hụt hẫng.

Cậu ta nhìn tôi một lúc lâu, rồi chân thành hỏi, “Cậu… thích người biến thái sao?”

**15**

Cuộc đối thoại của hai người họ, chứa đựng lượng thông tin rất lớn.

Thứ nhất, Đoàn Dật Dương cho rằng tôi thích kẻ biến thái.

Thứ hai, Đoàn Dật Dương là một kẻ biến thái.

Thứ ba, Đoàn Dật Dương thích tôi.

Thứ tư, dựa trên ba điều trên, bá đạo như hắn, cảm thấy chỉ có duy nhất hắn mới có thể theo đuổi tôi.

Nhưng logic của tôi không hỗn loạn như hắn.

Thứ nhất, tôi không thích kẻ biến thái, đương nhiên cũng không thích bị kẻ biến thái theo đuổi.

Thứ hai, Đoàn Dật Dương không phải là kẻ biến thái, hắn chỉ tự cho mình là biến thái.

Thứ ba, nguyên nhân dẫn đến điều thứ hai là vì hắn tưởng tôi là đàn ông.

Thứ tư, Đoàn Dật Dương thích tôi.

Gộp các hạng tử đồng dạng lại – Đoàn Dật Dương thích tôi.

Tôi đã nói toàn bộ những phân tích trên cho Phó Tinh nghe.

Nửa tiếng trước, Hác Soái đã thất vọng bỏ đi.

Trương Phàm xem xong cầu vồng thì đi thẳng về nhà.

Chó Đoàn mất tích không rõ tung tích.

Tôi quay lại nhà Phó Tinh, muốn nói chuyện với anh ta về chuyện vừa xảy ra.

Lại nhìn thấy Ngô Phi đang nằm trên giường ngáy rung trời.

“Thích đàn ông, không có nghĩa là biến thái.”

Phó Tinh ngáp một cái, đôi mắt thanh tú chớp chớp, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Nói thật, gọi anh ta là Khỉ Đột quả là quá gượng ép.

Ít nhất cũng phải thêm một định ngữ, Khỉ Đột Kiều Diễm.

Thân hình 2m2 đi liền với khuôn mặt thanh tú, thực sự là trái với luân thường đạo lý.

“Vậy thì nói cho cậu ta biết, em là con gái là xong.”

“Không,” Tôi lắc đầu, “Em chưa định sẽ tiến tới với anh ta.”

Bên ngoài cửa sổ gió hình như bắt đầu nổi lên, thổi rèm cửa bay loạn xạ.

“Vì cậu ta là người yêu cũ của bạn thân em à?”

“Không phải. Em không quan tâm chuyện đó.” Tôi thành thật đáp.

Phó Tinh nhạt nhẽo đánh giá tôi: “Em không thích cậu ta.”

Không thích?

Tôi im lặng.

Rèm cửa sổ bay càng mạnh hơn.

Tôi chợt nhớ ra, dự báo thời tiết có nói tối nay bão sẽ đổ bộ.

“Muộn rồi,” Tôi đứng dậy, “Em phải về đây, tối nay có bão.”

Vẻ mặt Phó Tinh sững lại, “Được thôi.”

“Vậy thì em thích cậu ta?” Anh ta vẫn không cam tâm hỏi.

“Em phải về thật rồi.” Tôi đứng dậy bước ra phía cửa.

Khi chưa chắc chắn thì em không thể đưa ra câu trả lời, thà rằng không trả lời.

Rèm cửa sổ đã bay phần phật như kẻ mất trí.

Cảm giác trận bão tối nay sẽ không hề nhỏ.

“Hai đứa chẳng phải… chuyện đó rồi sao?” Giọng Phó Tinh đuổi theo từ sau lưng.

“Hừ.”

Tôi dừng bước, không quay đầu lại.

“Thế mà cậu ta còn không nhận ra em là phụ nữ sao?”

Nói xong, tôi rảo bước đi ra ngoài.

Đệt mẹ nó.

Không cho tôi nói, bản thân anh ta thì đi bêu rếu khắp nơi.

Đã làm đến mức đó rồi mà còn không phân biệt được nam nữ, cũng không biết ngày xưa solo với “Ngũ Bá thời Xuân Thu” kiểu gì nữa.

**16**

Tôi đứng ở bến xe buýt ngoài cổng chung cư, cạn lời.

Trời đã tối đen như mực.

Vừa ra khỏi khu chung cư, mưa đã trút xuống như trút nước.

Đến cả khúc dạo đầu chuyển màn cũng không có.

Ông trời hôm nay rõ ràng không định giữ thể diện cho bất cứ ai.

Cái mái che rách nát ở trạm chờ này chỉ là đồ trang trí.

Mưa tạt xéo vào, áo khoác của tôi ướt sũng chỉ trong 3 giây.

Ứng dụng gọi xe hiển thị tôi đang xếp hàng thứ 67, dự kiến phải chờ 235 phút.

Thật tuyệt vời.

Hít sâu một hơi, nhấc chân định lao vào trong màn mưa.

Nhưng chưa kịp lao ra.

Một bàn tay từ phía sau tóm chặt lấy cánh tay tôi.