Ngày diễn ra trận chung kết, Nhà thi đấu Đại học Giang Thành không còn một chỗ trống.

Trên khán đài màu đỏ của Đại học Cáp và màu xanh của Đại học Tuyên chia nhau mỗi bên một nửa.

Cách nhau một lối đi, nước sông không phạm nước giếng.

Hiệp một Đại học Cáp dồn ép đánh, chiến thuật của tôi đã khống chế Đoàn Dật Dương một cách gắt gao, cả hiệp chỉ để hắn ghi được 9 điểm.

Hiệp hai hắn bắt đầu nổi điên.

Hiệp bốn càng mãnh liệt đến mức lố bịch.

Vào khoảnh khắc then chốt điều chỉnh chiến thuật, đã để lộ điểm yếu của trung phong đội tôi, phạm lỗi lần thứ 5 và bị đuổi khỏi sân.

Đại học Cáp mất đi trụ cột, chó Đoàn lại liên tiếp ném vào hai quả ba điểm.

Giây cuối cùng, quả bóng lọt lưới.

Tỉ số đảo ngược, Đại học Tuyên bảo vệ thành công ngôi vô địch.

Và hắn tiếp tục đoạt danh hiệu MVP.

Tôi không thể không thừa nhận, thực lực của Đại học Tuyên thực sự rất đáng gờm, đánh rất đã.

Trung phong Trương Phàm gào cái giọng khàn đặc chửi thề om sòm.

Bảo tôi là nội gián, nói bản thân đã chơi tốt như thế nào, bị phạt ra sân sớm thật sự là quá oan uổng.

Tôi có thể giải thích gì đây?

Người ta có lực hấp dẫn giới tính, còn cậu chỉ có họ Trương? (Chơi chữ: 性张力 – sức hấp dẫn giới tính vs 姓张 – họ Trương, cùng phát âm là Xìng Zhāng).

Sáu giờ tối, tiệc mừng công bắt đầu.

Ban tổ chức có lẽ cảm thấy việc sắp xếp hai đội bóng vừa sống mái với nhau vào cùng một hội trường tiệc sẽ thể hiện được tinh thần thể thao “tình hữu nghị là số một, thi đấu là số hai”.

Nhưng thực tế khi diễn ra, bầu không khí của cả hội trường giống một cuộc thi hùng biện nảy lửa hơn.

Trung phong thậm chí còn đổ lỗi cho tôi có phải đã ăn hai con hải sâm đó, dẫn đến việc để xuất hiện “lỗ hổng chiến thuật” ngu ngốc.

Vài người uống hơi say đã xắn tay áo lên định “nói lý lẽ” với người của Đại học Tuyên rồi.

Tôi không còn mặt mũi nào nhìn nữa, bưng một ly rượu rời khỏi bàn, tìm một góc khuất đứng.

Bên chó Đoàn đã bị chuốc cho một vòng rồi.

Từ huấn luyện viên các đội đến cầu thủ, đều đến kiếm chuyện với cái danh hiệu MVP của hắn.

Người đến vòng này qua vòng khác.

Hắn nhe răng uống hết ly này đến ly khác.

Bia, rượu trắng cái gì cũng không từ chối, tửu lượng so với lần ở quán thịt nướng hình như đã tiến bộ hơn một chút.

Trong lúc rảnh rỗi, hắn gác ly rượu lên đùi, nghiêng đầu, từ xa nhìn chằm chằm tôi, cũng không nói gì.

Đội trưởng Đại học Tuyên đến kính rượu tôi, còn xin cả WeChat của tôi.

“Phó Tinh không nhìn lầm người,” Anh ta uống cạn ly rượu, trêu đùa, “Có cơ hội chúng ta giao lưu riêng.”

Tôi cạn ly rượu của mình, mỉm cười gật đầu.

Rượu quá ba tuần (uống được một lúc lâu), mọi người đều đã ăn uống no say.

Người đi cũng hòm hòm rồi, lác đác vài người còn lại cũng đang xiêu vẹo ngả nghiêng.

Tôi đứng dậy, chuẩn bị chuồn.

“Này.”

Cái tên nồng nặc mùi rượu đó đã chặn ngay trước mặt tôi, “Đồ ẻo lả.”

Cách gọi này, tôi cực kỳ không thích.

“Phiền tránh đường cho.”

Người hắn không nhúc nhích, tay lại sờ lên mặt tôi.

“Làm cái gì?” Tôi gắt nhỏ, hất tay hắn ra.

“Biết thế nào gọi là thực lực chưa…” Hắn lắc lư cái đầu, “Da dẻ trắng trẻo mịn màng thế này… còn muốn so với anh?”

Tôi lười cãi lý với hắn, vòng qua người hắn mà đi.

Hắn cười, sải bước đuổi theo.

Tôi bước nhanh phía trước.

Hắn ba bước gộp làm hai, lảo đảo đi theo phía sau.

Vừa rút thẻ phòng mở cửa, hắn một bước lách qua người tôi, xông vào.

“Đoàn Dật Dương, đây là phòng của tôi!”

Hắn đã nằm ườn trên giường của tôi.

“Ra ngoài mau.”

Tôi đưa tay kéo hắn, nhưng lại bị cái chân dài của hắn ngáng lại, cả người nhào lên người hắn.

Bốn mắt nhìn nhau.

Đôi mắt đỏ au của hắn hơi nheo lại.

“Đừng hòng chạy.” Hắn một tay ôm lấy eo tôi.

“Để tôi xem… ngực của cậu… rốt cuộc có phải… đàn ông hay không…”