Tôi bắt đầu nghi ngờ, não của cái tên này có lẽ chính là bị đánh hỏng như thế này.

Còn người đứng trước mặt tôi là trung phong của Đại học Cáp, là nội gián của Khỉ Đột.

Cậu ta biết rõ quan hệ giữa tôi và Khỉ Đột.

Nhưng không biết rõ quan hệ giữa tôi và chó Đoàn.

Nên cậu ta nghi ngờ tôi là kẻ phản bội.

Tôi uống ngụm nước, liếc cậu ta: “Dẫn dắt các cậu lấy hạng nhất, chịu không?”

Cậu ta không nói gì nữa.

Giơ cho tôi một ngón cái.

Nhìn sang Đoàn Dật Dương, hắn đang bị phạt tập nhồi bóng cơ bản ở đường biên ngang, cặm cụi đập bóng, vẻ mặt đầy ấm ức.

Thấy tôi đang cười nhạo hắn, lập tức kích động giơ ngón giữa về phía tôi.

Không có gì bất ngờ, bàn tay của đội trưởng đội hắn lại giáng chính xác vào gáy hắn.

**09**

Cường độ huấn luyện ngày đầu tiên cao đến mức phát rồ.

Chạy con thoi, đối kháng, diễn tập chiến thuật, rèn luyện thể lực thêm giờ, làm một mạch từ 6 giờ chiều đến đêm khuya.

Tuy tôi không ra sân, nhưng đứng ngoài đường biên hét chiến thuật mấy tiếng đồng hồ, họng tôi đã bốc khói rồi.

Lúc về đến phòng, tôi đã mệt thành con chó.

Quẹt thẻ, vào phòng, cởi giày, đánh răng rửa mặt.

Lúc ngả lưng xuống giường, tôi liếc nhìn điện thoại, 23:47.

Khỉ Đột nhắn tin hỏi xem đợt tập huấn thế nào, tôi nhắn lại hai chữ “Đã tạch”.

Úp điện thoại xuống tủ đầu giường, nhắm mắt, 3 giây đứt phim.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một âm thanh kỳ lạ lại rất đỗi quen thuộc.

Nhịp điệu đều đặn, khí phách dồi dào.

Giống như một chiếc máy cày cũ nát đang lùi xe bên tai.

Và còn một vật gì đó đang đè nặng lên eo tôi.

Tầm mắt di chuyển xuống eo.

Một cánh tay đầy lông lá vắt ngang qua eo tôi.

Hơi nóng phả vào gáy tôi.

Tiếng ngáy quen thuộc, đinh tai nhức óc đang tra tấn màng nhĩ.

Tôi từ từ, vô cùng chậm chạp xoay đầu sang phải 5 độ.

Khuôn mặt của Đoàn Dật Dương đang ở ngay cạnh gối tôi.

Cách tôi chưa đầy 10 phân, ngủ say sưa như một con Koala đang hạnh phúc.

Tôi chầm chậm gỡ cái vuốt đang đặt trên eo mình ra, nhấc chân lên.

Sức mạnh bộc phát từ sự phẫn nộ, con Koala cao 1m90 bị tôi đạp văng xuống giường.

“Hức… A!” Hắn xoa mông, mang cái đầu tổ quạ ngơ ngác đứng dậy.

Sau đó, hắn sợ hãi lùi liền hai bước.

Tầm mắt tôi nhìn xuống theo, nheo mắt lại.

Ối chà.

Chậc chậc.

Hắn vội vàng bịt lấy chỗ đó, cuống cuồng chạy vào phòng tắm giật một cái khăn tắm quấn quanh người.

“Mẹ kiếp sao cậu lại ở trong phòng lão tử!” Hắn lao ra, mặt đầy phẫn nộ.

“Đây là phòng của tôi.”

“Sao có thể—”

Hắn lao ra cửa, ra sức kéo tung cửa phòng, chỉ vào bảng số trên cửa, “909! Đây là 909! Phòng của lão tử và đội trưởng!”

“Đội, đội trưởng đâu?”

Hắn gào thét thế này làm kinh động cả các cầu thủ ở tầng này.

Cửa các phòng lần lượt mở ra.

Những cái đầu tọc mạch hết cái này đến cái khác thò ra.

Tôi không hoang mang chút nào bước ra cửa, nhìn bảng số một cái.

Sau đó dùng ngón tay xoay cái số “9” lỏng lẻo ở cuối cùng 180 độ.

“Có khả năng nào, nó là số 6 không.”

“Không không… Không thể nào.”

Đoàn Dật Dương vươn tay xoay cả số “9” đầu tiên, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi.

“Đoàn Dật Dương, cậu đang làm cái trò gì đấy!” Ở cuối hành lang, tiếng gầm của đội trưởng Đại học Tuyên vọng lại.

“… Cậu đang làm!”

“… Làm!”

Mang theo cả tiếng vang dội lại.

Thôi xong rồi, kỳ này xong rồi.

Hỏng bét rồi, kỳ này hỏng bét rồi.

Thôi xong rồi, kỳ này hỏng bét rồi.

Hỏng bét rồi, kỳ này xong rồi.

Xin hỏi, câu nào biểu thị ý nghĩa rất tồi tệ?

Đoàn Dật Dương túm lấy tôi kéo tuột vào phòng, khóa trái cửa lại.

“Chúng ta trong sạch đúng không?” Hắn đã ăn nói lộn xộn rồi.

“Ừ.” Tôi dựa vào cửa phòng, khoanh tay gật đầu.

“Hơn nữa mẹ kiếp tôi là trai thẳng. Tôi không thích đàn ông.” Hắn kích động chỉ trời chỉ đất chỉ vào mình.

“Ừ.” Tôi tỏ ý tán thành.