Phương Lâm gập máy tính ở bàn bên cạnh lại, đứng dậy. Lúc Hứa Chân Chân bước ra khỏi quán cà phê, tôi nói vớt theo lưng cô ta một câu: “Nhắn lại với Lục Hạo Thiên và anh họ cô. Bài báo bóc phốt đó, Pháp chế tập đoàn đã thu thập bằng chứng rồi. Có khởi kiện hay không là việc của họ, nhưng bài báo bắt buộc phải bị xóa trong hôm nay.”

Cô ta đi khuất. Phương Lâm đi tới bàn tôi ngồi xuống.

“Lão Tô.”

“Ừ.”

“Chị ác quá.”

“Không phải ác.” Tôi cầm ly cà phê lên uống một ngụm. “Mà là chị không muốn tiếp tục làm cái mỏ vàng cho chúng nó bòn rút nữa.”

Phương Lâm nhìn tôi một lúc, không nói gì thêm.

3 giờ chiều, bài viết đó bốc hơi khỏi mọi nền tảng.

7 giờ tối, điện thoại của Lục Thừa Hiên gọi đến.

“Niệm Tình, Hạo Thiên bảo em đuổi việc Hứa Chân Chân rồi à? Cô bé đó là em họ của em họ Hạo Thiên…”

“Là em họ của bạn đại học của anh họ anh.”

“…Thì cũng là một chuyện.”

“Không phải một chuyện.” Tôi rành rọt. “Cô ta lợi dụng thân phận nhân viên công ty để mở cửa sau cho Lục Hạo Thiên, anh họ cô ta viết bài bôi nhọ tôi và Thịnh Hằng. Cái đó không gọi là họ hàng giúp nhau, mà gọi là vi phạm quy tắc công sở.”

Anh ta nghẹn họng. “Em đừng làm mọi chuyện bung bét quá. Bên Hạo Thiên…”

“Lục Thừa Hiên.” Tôi cắt ngang. “Lục Hạo Thiên nợ tôi 13 vạn không trả, cầm 22 vạn đi đầu tư cho Lục Uyển Như, dùng KOL để bôi nhọ tôi, tôi chưa tính toán với hắn bất cứ chuyện nào. Bây giờ hắn cắm người vào công ty tôi làm nội gián bị tôi tóm được, anh thấy ai mới là người làm mọi chuyện bung bét?”

Đầu dây bên kia im phăng phắc một lúc lâu.

“Anh… anh không nghĩ đến mối liên hệ giữa những chuyện này.”

“Anh chưa bao giờ nghĩ.”

Tôi cúp máy.

Chương 22

Ngày thứ ba sau khi Hứa Chân Chân cuốn gói rời đi, từ Thượng Hải truyền đến tin tức. Là Thẩm Khả gọi điện báo cho tôi.

“Cái quỹ Hội Xuyên Capital của Lục Hạo Thiên có chuyện rồi.”

“Sao thế?”

“Nhà đầu tư yêu cầu thanh lý tài sản. Doanh thu thực tế của 3 cửa hàng Trà Tiên Sinh Hạo Thiên thấp hơn rất nhiều so với con số báo cáo lúc gọi vốn, nghi ngờ gian lận số liệu. Bên Chu Tử Hiên cũng bị các nhà đầu tư dí sát nút.”

“Ai phanh phui chuyện này?”

“Không biết. Trong giới dạo này đồn ầm lên, nghe nói là có người dự hội nghị xong, về nhà tra lý lịch của thằng Hạo Thiên, phát hiện số liệu có vấn đề nên tung tin ra ngoài.”

Tôi ngả người ra ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Lão Giám đốc Marketing của Bất động sản Hàn Thị. Ở hội nghị ông ta đã công khai chất vấn mô hình định giá của Lục Hạo Thiên. Về nhà chắc ông ta đào lại tận rễ con số của hắn rồi.

Không phải do tôi ra tay. Mà là cái vỏ bọc rởm của chúng nó tự sụp đổ.

“Niệm Tình, bà có biết chuyện này có ý nghĩa gì không?” Thẩm Khả nói. “Nếu khoản vốn đầu tư của Lục Hạo Thiên bị đòi lại, dòng tiền của mấy cửa hàng đó sẽ đứt cái rụp ngay lập tức. Cái khoản 22 vạn hắn bơm cho Lục Uyển Như cũng sẽ biến thành một khoản chi không thể giải trình.”

“Thì liên quan gì đến tôi?”

“Bà giả vờ cái gì thế?” Thẩm Khả cười. “Tiền của hắn có 13 vạn của bà trong đấy. Nếu hắn bị thanh lý tài sản, bà làm đơn báo cáo lên, cái khoản 13 vạn đó cũng đòi lại được.”

“Cứ từ từ đã.”

“Bà còn đợi cái gì nữa?”

“Đợi hắn tự vác mặt đến tìm tôi.”

Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây. “Tô Niệm Tình, bà biến thành như thế này từ lúc nào vậy?”

“Bị ép mà ra thôi.”

Cúp máy, tôi mở điện thoại lướt xem. Vòng bạn bè của Lục Uyển Như, 3 ngày nay không cập nhật gì. Studio khai trương được 2 tháng rồi, không đăng một cái status nào.

Tôi lướt thêm vài cái, dưới một bức ảnh đăng cách đây một tuần, tôi thấy bình luận của Lục Hạo Thiên: “Cố lên em gái, khó khăn chỉ là tạm thời thôi.”

Khó khăn. Xem ra bên đó đã bắt đầu rục rịch rồi.

Hai ngày sau, tình hình có bước tiến mới. Lưu Quế Lan gọi điện đến. Đây là lần đầu tiên sau 5 tháng bà ta trực tiếp liên lạc với tôi.

“Niệm Tình.” Giọng ngọt nhạt hơn trước rất nhiều.

“Vâng thưa mẹ.”

“Con đi làm có bận lắm không? Rảnh rỗi mẹ muốn nói với con vài câu.”

“Mẹ nói đi.”

“Thằng Hạo Thiên nhà mình dạo này gặp chút rắc rối, cái tiệm trà sữa của nó chắc sắp phải đóng cửa rồi. Con xem… con ở ngoài làm ăn quen biết rộng, có thể nghe ngóng xem có cửa nào giúp đỡ nó được không?”

Tôi cầm điện thoại ra ngoài ban công đứng, nắng Thâm Quyến chiếu qua lớp kính, hắt sáng chói mắt.

“Mẹ, ba năm trước Lục Hạo Thiên mượn con 8 vạn, tháng trước lại rút từ thẻ tín dụng của Thừa Hiên thêm 5 vạn. 13 vạn này đến nay một đồng cũng chưa trả. Bây giờ hắn gặp chuyện, lại nhờ con giúp?”

Đầu dây bên kia nghẹn họng.

“Đấy là… đấy là hai chuyện khác nhau mà, bây giờ là sự nghiệp của nó đang sụp đổ…”

“Sự nghiệp của hắn không liên quan gì đến con.” Giọng tôi đều đều không gợn sóng. “Mẹ, hiện tại con lo thân con còn chưa xong, lấy đâu ra tâm sức mà quản Lục Hạo Thiên. Việc làm ăn của hắn thì hắn tự chịu trách nhiệm.”

“Niệm Tình, sao con thấy chết mà không cứu thế hả? Nó cũng là người nhà con mà!”