Lục Đình đập bàn đứng bật dậy. “Sao em có thể ủng hộ nó! Nó hoàn toàn đang làm càn! Em…”

“Lục Đình! Ông đủ rồi đấy! Ông coi đây là nhà ông chắc? Đây là công ty! Đã là cổ đông Văn bỏ phiếu tán thành, xét theo số cổ phần của bà ấy, tôi đã thắng rồi!”

Lục Dịch Trạch hưng phấn hét lớn.

Lục Đình ngớ người, cả người mềm nhũn, thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế.

Tôi không có ý định ở lại lâu, đứng dậy bước đi.

Vừa đi đến thang máy, Lục Dịch Trạch đã đuổi theo.

“Mẹ, chúng ta nói chuyện đi. Tối nay con có một bữa tiệc có thể dẫn người nhà theo, mẹ đi với con nhé.”

Tôi liếc mắt ra hiệu, thư ký lập tức chặn nó lại. Tôi quay lưng về phía nó, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh đầu.

“Mẹ!”

“Mẹ!”

Tôi bước vào thang máy. Giọng nói của nó dần chuyển sang tuyệt vọng và sụp đổ.

“Đã ủng hộ con, sao mẹ lại coi con như không tồn tại chứ?”

Cửa thang máy đóng lại.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thầm ăn mừng vì mình đã làm được.

Bất kể là việc nhẫn tâm hiến tế công ty hay việc kìm lòng trước thằng bé, tôi đều nhịn được cả rồi.

Kiếp trước, hai bố con bọn họ đồng tâm hiệp lực, đưa công ty ngày càng phát triển lớn mạnh. Kết quả tôi chẳng có gì.

Kiếp này, tôi không cần chia sẻ số tiền vô tận cùng họ, tôi chỉ cần họ phải nếm mùi đau khổ!

12

Sau đại hội cổ đông, tôi liên tục gặp ác mộng suốt một tuần liền.

Mơ thấy Lục Dịch Trạch dẫn dắt đám đàn anh đàn chị đưa công ty ngày càng đi lên. Tôi được chia rất nhiều tiền. Tương tự, Lục Dịch Trạch và Lục Đình cũng được chia rất rất nhiều tiền. Còn Tống Thu Nhã thì vẫn sống cuộc đời vô lo vô nghĩ, vui vẻ sung sướng như kiếp trước.

Tôi không thể nàonguôi ngoai được.

Để thả lỏng bản thân, tôi quyết định từ chức ở trường đại học cũ, chọn đi đến vùng Tây Bắc dạy học tình nguyện.

Chỉ khi đến một môi trường hoàn toàn xa lạ, tôi mới có thể xoa dịu sự lo âu trong lòng.

Trợ lý lái xe phía trước, giới thiệu cho tôi về lịch sử của ngôi làng này. Nói đến cuối, cô ấy bảo: “Tối hôm qua Lục Minh Duyệt chịu ăn đồ ăn ở đây rồi.”

Đúng lúc đó, ngoài cửa sổ xe cách đó không xa, bóng dáng Lục Minh Duyệt lọt vào tầm mắt. Con bé ngồi bơ vơ trên dốc đất vàng, hờ hững không thèm để ý đến mấy đứa trẻ xung quanh.

Tôi nhớ lại lần trước nó chủ động quỳ trước mặt tôi, khóc lóc làm ầm lên bảo muốn đi học.

Nguyên nhân là do sau khi làm loạn bữa tiệc thi đỗ đại học của Lục Dịch Trạch, nó đã chọc giận Tống Thu Nhã và bị hủy bỏ cơ hội đi du học. Tống Thu Nhã ép nó đi xem mắt, bắt nó gả cho một ông già ngoài bốn mươi.

Nó hoàn toàn tuyệt vọng nên quyết định trở về bên tôi.

Tôi đã cho nó một bài toán lựa chọn:

Hoặc là cầm lấy một vạn tệ (khoảng 35 triệu VNĐ) tôi tài trợ để tự tìm đường sống.

Hoặc là đến vùng Tây Bắc này dạy học tình nguyện.

Nó không chọn cả hai, cứ bám riết lấy tôi khóc lóc rất lâu.

Cuối cùng, vẫn phải thỏa hiệp và đến đây.

Trợ lý kể, sau khi đến đây, nó chê ỏng chê eo đủ thứ, cơm cũng không chịu ăn, ngày nào cũng chỉ ăn mì gói của mình.

Tôi bảo họ mặc kệ nó. Tùy nó muốn làm gì thì làm.

Không ngờ, mới qua một thời gian ngắn, tối hôm qua đã chịu ăn cơm rồi.

Thấy tôi, hai mắt nó đỏ hoe. Vừa bướng bỉnh vừa muốn khóc.

“Bà đến đây làm gì? Để tôi ở một mình nơi này không phải là mục đích của bà sao? Cút đi, tôi không thèm bà thương hại!”

Tôi bật cười: “Cô nghĩ cô quan trọng lắm sao? Tôi phải thương hại cô à? Đối với tôi, cô chẳng qua chỉ là một người xa lạ thôi.”

Nó ngớ người ra. Tôi không thèm đáp lời nó nữa.

Hai ngày sau đó, dưới sự sắp xếp của trưởng làng, tôi thuận lợi vào trường tiểu học nhậm chức giáo viên dạy ba môn Toán, Văn, Anh.

Nó cứ đứng thập thò ngoài cửa quan sát.

Quan sát liên tục năm ngày, một học sinh chỉ vào nó và hỏi tôi: “Cô ơi, cô giáo nhỏ kia là con gái của cô ạ? Sao hai người trông giống nhau thế?”

Lục Minh Duyệt theo bản năng liếc nhìn tôi một cái.

Tôi nhẹ nhàng trả lời cậu học sinh: “Em có bao giờ nghe thấy chị ấy gọi cô là mẹ chưa?”

Học sinh lắc đầu.

Tôi mỉm cười: “Thế thì không phải rồi.”

Cậu học sinh gật gù: “Nói cũng phải, cô giáo thông minh như vậy, người chị kia thì cái gì cũng không biết làm, chị ấy còn nói học lực của mình rất tệ, đúng là không giống con gái của cô giáo.”

“Nhóc nói hươu nói vượn cái gì đấy? Bà đây là không thèm học thôi! Thử nghiêm túc xem, nhóc tưởng chị đây không đỗ nổi Thanh Bắc chắc?”

Câu này, hình như nó đang cố tình nói cho tôi nghe.

Tôi không phản ứng gì.

Trợ lý kể với tôi rằng sau ngày hôm đó, nó bỗng nhiên chịu đọc sách rồi.

Đáng tiếc là nền tảng kiến thức của nó quá rỗng, đến Toán cấp hai cũng thi không qua. Tiếng Anh thì viết chữ như giun dế. Điểm duy nhất có thể khen được là môn Tập làm văn. Hành văn khá tốt, cấu trúc kể chuyện cũng rất rõ ràng.

Bài văn đó tôi chấm nó 58 điểm. Thiếu 2 điểm là đạt điểm tuyệt đối.

Lục Minh Duyệt hừ hừ, vẻ mặt khinh khỉnh: “Bà tưởng bà cho tôi điểm cao thế này là tôi sẽ biết ơn bà á? Nằm mơ đi.”

Nhưng từ đó, nó lại bắt đầu yêu thích việc viết văn. Viết đi viết lại, đến cả trợ lý cũng không nhịn được mà khen nó có năng khiếu.