Nhìn cô ta khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, lòng tôi lại chẳng hề gợn sóng.
Chỉ là tôi quay đầu nhìn về phía con gái ruột của mình, không nhịn được mà ôm chặt cô bé vào lòng.
Đứa trẻ này, chắc chắn đã phải chịu rất nhiều khổ sở, mới có thể đến được đây vào hôm nay.
“Cốt truyện này cũng quá phức tạp rồi, không ngờ thiên kim thật lại là thiên kim giả…”
“Tôi đã bảo cô ta trông nhỏ nhen như thế, chẳng giống con gái nhà họ Tô chút nào, đúng là hàng giả mà!”
“Dám đến nhà họ Tô nhận vơ thế này, lần này cô ta chết chắc rồi!”
Nghe thấy những lời đó, Lý Chiêu Đệ quay đầu lại trong trạng thái đầu óc choáng váng.
Cô ta quay một vòng, ánh mắt lại dừng trên người Cố Vân Phong, rồi bất ngờ vừa khóc vừa lao tới.
“Anh Vân Phong, anh cứu em với…”
“Chẳng phải anh thích em sao? Em bằng lòng ở bên anh, anh…”
“Ai thích cô?”
Cố Vân Phong đá văng cô ta ra, giọng nói lạnh như băng: “Cô đừng quên, vừa rồi cô còn vì tiền mà muốn bỏ rơi tôi.”
“Loại con gái ham tiền như cô, tôi chán ghét còn không kịp.”
Nói rồi, anh ta bỗng quay sang nhìn tôi, giọng điệu chân thành:
“Thưa bà Tô, chuyện hôm nay là do tôi sai, nhưng tôi cũng đều bị con hàng giả này lừa.”
“Bà rộng lượng, đừng chấp nhặt với tôi nữa.”
“Tôi vẫn bằng lòng cưới Vãn Vãn, hôn ước của chúng ta vẫn có thể tiếp tục.”
Nghe anh ta nói, tôi chỉ thấy nực cười đến cực điểm, khóe môi trào ra một nụ cười lạnh.
“Anh không xứng với con gái tôi.”
“Cố Vân Phong, anh với Lý Chiêu Đệ đúng là trời sinh một đôi.”
Nói xong, tôi lười tiếp tục dây dưa với bọn họ, trực tiếp nắm tay con gái rồi định rời đi.
“Bà Tô, chú Tô!”
“Xin cho tôi thêm một cơ hội nữa, tôi sẽ đối xử tốt với Vãn Vãn!”
“Hoặc… hoặc Thanh Thanh cũng được! Hai nhà chúng ta chắc chắn phải liên hôn mà!”
Giọng anh ta gấp gáp không ngừng truyền đến từ phía sau.
Thế nhưng tôi từ đầu đến cuối cũng không quay đầu lại.
Nhà họ Tô chúng tôi gia đại nghiệp lớn, từ trước đến nay chưa từng xem trọng chuyện liên hôn với bọn họ.
Huống hồ, loại người như anh ta vốn chẳng xứng với bất kỳ đứa con gái nào của tôi.
Chính anh ta đã làm hỏng cuộc hôn ước này.
Công ty nhà anh ta, e rằng cũng sắp tiêu đời rồi.
Tôi cong môi, cùng con gái sải bước về phía trước.
Chuyện Lý Chiêu Đệ giả mạo con gái tôi bằng chứng xác thực, theo điều tra, việc cô ta cố ý làm hại rồi giam cầm con gái tôi cũng hoàn toàn là sự thật.
Cuối cùng, cô ta bị tống vào trong đó.
Có lẽ nửa đời sau cũng không còn cơ hội bước ra nữa.
Mà công ty nhà Cố Vân Phong cũng quả nhiên nhanh chóng phá sản.
Anh ta và cha mẹ anh ta nhiều lần đến cầu xin tôi, nhưng tôi đều không mềm lòng, cũng không gặp họ.
Con gái nuôi của tôi, Tô Vãn Vãn, đã về nước.
Cả nhà chúng tôi đang bận rộn chuẩn bị một buổi nhận thân thật long trọng cho Thanh Thanh.
Hai chị em tính tình hợp nhau, ở chung với nhau vô cùng hòa thuận.
Không có màn tranh sủng giữa thiên kim thật và thiên kim giả nào cả.
Nhà họ Tô tôi, nuôi nổi hai nàng công chúa.
Sau này, gia đình bốn người chúng tôi, sẽ hạnh phúc vui vẻ.
A