Anh đã phạm sai lầm, và cũng đã trả giá. Còn tôi cũng đã bước ra khỏi cuộc hôn nhân tan vỡ đó, tìm thấy chính mình.
Giữa chúng tôi, thứ còn sót lại có lẽ chỉ là tình thân máu mủ liên kết qua đứa con. Và cả một câu “tạm biệt” mãi mãi chẳng thể thốt ra thành lời.
…
Một năm sau.
Tôi mở một tiệm hoa nhỏ ngay cổng khu chung cư chúng tôi ở. Tiệm không lớn nhưng rất ấm cúng, mỗi ngày đều tràn ngập ánh nắng và hương hoa.
Luật sư Vương thỉnh thoảng lại ghé qua mua một bó hoa bách hợp, nói là tặng cho vợ. Ông ấy bảo sắp nghỉ hưu rồi, chuẩn bị đưa vợ đi du lịch vòng quanh thế giới.
Công việc của quỹ cứu trợ đã đi vào quỹ đạo. Tôi thuê một đội ngũ chuyên nghiệp để quản lý, bản thân chỉ phụ trách những định hướng lớn.
Mỗi tháng tôi đều nhận được rất nhiều thư cảm ơn. Trong thư, những người phụ nữ từng tuyệt vọng như tôi kể về việc họ đã dùng sự giúp đỡ của chúng tôi để thoát khỏi nghịch cảnh, bắt đầu cuộc sống mới như thế nào.
Có người thi đậu cao học, có người mở được tiệm nhỏ của riêng mình, có người dẫn theo con cái tìm thấy hạnh phúc mới.
Mỗi khi đọc những lá thư này, tôi đều thấy những gì mình làm là hoàn toàn xứng đáng.
Nhạc Nhạc đã lên tiểu học. Con bé rất hiểu chuyện và thông minh, là lớp trưởng của lớp. Mỗi ngày tan học, con bé đều đến tiệm giúp tôi tưới hoa, làm bài tập.
Có đôi khi con bé hỏi tôi: “Mẹ ơi, khi nào bố mới khỏi hẳn ạ?”
Tôi sẽ xoa đầu con và bảo: “Bố vẫn đang nỗ lực. Nhạc Nhạc cũng phải nỗ lực để trưởng thành thành một người dũng cảm và lương thiện giống như mẹ nhé.”
Chu Minh vẫn ở trong viện dưỡng lão. Tình hình của anh rất ổn định. Tuần nào tôi cũng đưa Nhạc Nhạc đi thăm anh. Phần lớn thời gian anh không nhận ra chúng tôi. Nhưng thấy Nhạc Nhạc, anh luôn cười rất vui vẻ.
Anh sẽ lén nhét những viên kẹo tích góp được cho Nhạc Nhạc, giống như một người ông hiền từ nhưng vụng về.
Tôi biết, trong tiềm thức của mình, anh vẫn dùng tất cả những gì còn lại để yêu thương con gái của chúng tôi.
Chiều hôm nay, ánh nắng thật đẹp.
Tôi đang tỉa hoa hồng trong tiệm. Một người đàn ông mặc vest, khí chất nho nhã bước vào.
“Bà chủ, tôi muốn mua một bó hoa.”
Tôi ngẩng đầu lên, sững lại một chút.
Là anh ấy.
Người đàn ông đã giúp tôi giải vây ở cổng trường mầm non ngày trước. Sau này tôi mới biết anh ấy chính là anh trai của cô giáo chủ nhiệm lớp Nhạc Nhạc, một kiến trúc sư nổi tiếng.
“Là anh à.” Tôi mỉm cười, “Anh muốn tặng cho ai?”
“Tặng cho một quý cô… mà tôi rất ngưỡng mộ.”
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo nụ cười ấm áp.
“Cô ấy rất mạnh mẽ, rất độc lập, giống như bó hoa hướng dương này vậy, luôn hướng về phía mặt trời.”
Anh cầm lấy bó hoa hướng dương tôi vừa gói xong. Sau đó, anh đưa bó hoa ra trước mặt tôi.
“Tôi nghĩ, chắc cô ấy sẽ thích.”
Tôi nhìn anh, nhìn thấy sự chân thành và dịu dàng trong mắt anh, nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ.
Tôi mỉm cười.
Tôi biết, một cuộc đời mới đang chậm rãi mở ra trước mắt tôi. Những tổn thương, phản bội và đau khổ quá khứ đều đã tan biến như mây đen.
Và tôi, cuối cùng cũng chờ được bầu trời tạnh ráo sau cơn mưa của riêng mình.
— HẾT —