Tôi thay bộ đồ bảo hộ nồng mùi mồ hôi, đeo khẩu trang và đội mũ, đẩy một chiếc xe vệ sinh đi về phía lối đi dành cho nhân viên của tòa nhà văn phòng.
Tim tôi treo ngược lên tận cổ họng.
“Tít.”
Thẻ nhân viên quét qua máy kiểm soát, đèn xanh bật sáng.
Tôi đã thành công!
Tôi đẩy xe, cúi thấp đầu bước vào thang máy.
Trong thang máy có hai người đàn ông mặc vest chỉnh tề đang thấp giọng trò chuyện.
“… Đã tìm khắp nơi rồi, chẳng có gì cả.”
“Chị Tuệ nổi trận lôi đình rồi, bảo chúng ta hôm nay bắt buộc phải tìm ra thứ đó.”
Tim tôi thắt lại một cái.
Quả nhiên, người của Lý Tuệ đã có mặt ở đây.
Tôi kéo vành mũ xuống thấp hơn nữa, chỉ sợ bị bọn họ nhìn ra sơ hở.
Thang máy dừng ở tầng 32, nơi đặt công ty của Chu Minh.
Tôi đẩy xe bước ra ngoài.
Cả tầng lầu là một bãi chiến trường hỗn độn.
Tài liệu bị lật tung khắp nơi, ngăn kéo và tủ đồ đều bị mở toang, rõ ràng là vừa trải qua một cuộc lục soát thô bạo.
Mười mấy gã đàn ông mặc vest đen đi lại quanh tầng lầu với vẻ mặt hung tợn.
Tim tôi đập điên cuồng, chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, đẩy xe và bắt đầu dọn dẹp từng phòng vệ sinh một.
Tôi phải tìm cơ hội để lẻn vào văn phòng Chủ tịch của Chu Minh.
Nhưng trước cửa căn phòng đó luôn có hai gã hộ pháp đứng canh, không rời nửa bước.
Phải làm sao đây?
Ngay lúc tôi đang lo sốt vó thì cơ hội đã đến.
Ở phía cuối tầng lầu đột nhiên có tiếng náo động.
Hình như có ai đó xảy ra xung đột trong phòng trà nước và đánh nhau.
Sự chú ý của mọi người đều bị hút về phía đó.
Ngay cả hai gã đứng trước cửa văn phòng Chủ tịch cũng tò mò ló đầu ra ngó nghiêng.
Chính là lúc này!
Tôi lập tức đẩy xe, nhanh như một bóng ma lẻn vào phòng chứa đồ tạp vật ngay cạnh đó.
Trong phòng tạp vật có một ô cửa sổ nhỏ thông với nhà vệ sinh riêng bên trong văn phòng Chủ tịch.
Đây là một khiếm khuyết trong thiết kế của những tòa nhà cũ, nhưng lại là lối vào duy nhất của tôi!
Tôi trèo lên bệ cửa, dùng hết sức bình sinh mới lách qua được cái ô cửa nhỏ xíu đó.
Tôi đáp xuống sàn gạch lạnh lẽo.
Đã vào được văn phòng của Chu Minh!
Văn phòng cũng bị lục tung xà ngầu.
Nhưng may mắn thay, bức tượng gỗ hắc long vẫn nằm yên vị trên chiếc bàn làm việc khổng lồ.
Dường như vì nó quá nặng hoặc trông quá bình thường nên đã bị bọn chúng bỏ qua.
Tôi lao đến, đôi tay run rẩy bưng bức tượng lên.
Tôi tìm thấy mắt phải của con rồng, đó là một viên đá hắc diệu thạch trông chẳng có gì đặc biệt.
Tôi nhấn mạnh xuống.
“Cạch.”
Một tiếng động khẽ vang lên, đế tượng bật ra một ngăn ngầm nhỏ.
Trong ngăn ngầm nằm im lìm một chiếc chìa khóa đồng cổ kính.
Và một… cuốn nhật ký bìa da màu đen chỉ to bằng bàn tay.
Đây là cái gì?
Luật sư Vương và Chu Minh đều chưa từng nhắc đến cuốn nhật ký này.
Tôi cầm lấy chìa khóa và cuốn nhật ký, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an.
Ngay khi tôi chuẩn bị rời đi.
Cửa văn phòng đột ngột vang lên tiếng “cạch”, bị mở ra từ bên ngoài.
Tôi sợ đến mất cả hồn vía, quay ngoắt đầu lại.
Đứng ở cửa là người mà tôi không ngờ tới nhất.
Trương Viễn.
Anh ta không hề bị thương, quần áo chỉnh tề, trên mặt nở một nụ cười phức tạp.
Phía sau anh ta là hai gã vai u thịt bắp mặc đồ đen.
“Tôi biết ngay mà.”
Trương Viễn nhìn thứ trong tay tôi, chậm rãi lên tiếng.
“Cô còn thông minh hơn tôi tưởng đấy.”
…
Trương Viễn.
Tại sao anh ta lại ở đây?
Chẳng phải anh ta nên ở cùng luật sư Vương để dụ kẻ địch đi hướng khác sao?
Vết thương trên cánh tay anh ta đâu?
Tại sao sau lưng anh ta lại là người của Lý Tuệ?
Hàng tá câu hỏi như những bàn tay bóp nghẹt cổ họng tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ có một ý nghĩ gào thét điên cuồng.
Chúng tôi lại bị lừa rồi.
“Là anh.” Tôi nhìn anh ta, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ vào nhau, “Anh cũng là nội gián.”
Nụ cười trên mặt Trương Viễn trở nên cay đắng.
“Tôi cũng không muốn đâu, Từ Tĩnh.”
Anh ta chậm rãi tiến về phía tôi.
“Tôi và Chu Minh là anh em hai mươi năm, sao tôi có thể hại cậu ấy?”
“Vậy tại sao anh lại…”
“Bởi vì tôi không có lựa chọn nào khác.” Giọng Trương Viễn đầy đau đớn và bất lực, “Bọn chúng bắt bố mẹ tôi. Dùng mạng của bố mẹ để uy hiếp tôi.”
Tôi sững sờ.
“Bắt đầu từ khi nào?”
“Từ sau vụ tai nạn của bố mẹ Chu Minh.” Trương Viễn nói, “Bọn chúng tìm đến tôi, bảo rằng nếu tôi không hợp tác, bố mẹ tôi sẽ là người tiếp theo. Tôi sợ rồi, tôi chỉ có thể nghe theo chúng.”
“Cho nên, anh giả vờ không liên lạc được với Chu Minh, giả vờ xông vào nhà anh ấy, thực chất đều là diễn kịch?”
“Đúng.” Trương Viễn gật đầu, “Tôi phải lấy được sự tin tưởng của cô thì mới biết được rốt cuộc Chu Minh để lại cho cô thứ gì. Kẻ thế thân ở bến cảng cũng là một màn kịch tôi phối hợp với chúng, mục đích là để cô và luật sư Vương lơi lỏng cảnh giác, tưởng rằng đã bắt được nhân vật cốt cán của chúng.”
“Vậy còn căn biệt thự tối qua…”
“Cũng là do tôi tiết lộ vị trí.” Trên mặt Trương Viễn thoáng qua vẻ không đành lòng, “Nhưng tôi không ngờ Lý Tuệ lại tàn nhẫn đến thế, thực sự muốn giết sạch mọi người.”
“Cho nên anh đã nhấn nút phát tín hiệu cầu cứu?”