“Studio dẹp tiệm. 22 vạn đầu tư của Hạo Thiên đổ sông đổ biển, 6 vạn tiền túi của cô ta bỏ vào cũng bay màu. Bên Tưởng Duệ thì chấm dứt hẳn, nghe đồn nhà họ Tưởng cấm tiệt con trai qua lại.”

“Còn Thừa Hiên?”

“Thừa Hiên… mấy ngày trước vừa xin nghỉ việc, bảo là về quê sống một thời gian. Căn hộ hai phòng ngủ ở Thượng Hải đang rao bán rồi.”

Tôi nhìn những dòng tin nhắn này, lướt đọc từng cái một. Nửa năm trước, cái gia đình vì 45 vạn mà kéo cưa lừa xẻ giữa phòng khách ấy, giờ tan tành rồi.

Sự tính toán tinh ranh của Lưu Quế Lan, cuối cùng đã chôn vùi luôn cuộc hôn nhân của bà ta. Trò lừa đảo gọi vốn của Lục Hạo Thiên, cuối cùng đã thổi bay toàn bộ nhà cửa của cả dòng họ. Cái thai giả của Lục Uyển Như, cuối cùng đã tống khứ vị hôn phu duy nhất. Không ai bị bắt, không ai ngồi tù. Chỉ là tan nát thôi. Giống như một cái răng sâu bị rỗng ruột, gõ nhẹ một cái là vỡ vụn.

Tôi bỏ điện thoại xuống, mở máy tính, tiếp tục sửa phương án. Những chuyện này, không liên quan đến tôi nữa rồi.

Chương 27

Sau khi Lục Thừa Hiên về quê, liên lạc giữa chúng tôi trở nên đứt quãng. Thỉnh thoảng anh ta gửi một tin nhắn, không bao giờ quá 2 câu.

“Hôm nay anh đi câu cá.”

“Trời ở quê xanh hơn ở Thượng Hải.”

Tôi rep hay không rep, anh ta cũng không gặng hỏi.

Có một ngày anh ta nhắn: “Anh trả hết nợ thẻ tín dụng rồi. Khoản 7 vạn 3 của em anh cũng chuyển rồi, em check lại xem.”

Tôi kiểm tra. Quả thực đã vào tài khoản. Tối hôm đó tôi nhắn lại một dòng: “Đã nhận được. Cảm ơn.”

Mười phút sau anh ta rep lại một chữ: “Ừ.”

Những cuộc đối thoại giữa hai người vô cùng gọn gàng, không có một câu thừa thãi. Giống như hai người đồng nghiệp đang làm thủ tục bàn giao công việc lần cuối.

Thêm hai tuần nữa trôi qua, anh ta gửi tin nhắn cuối cùng.

“Niệm Tình, căn nhà ở Thượng Hải bán rồi. Anh định dùng tiền bán nhà để chuộc lại căn nhà đền bù bị đem đi thế chấp của bố. Chút tiền còn lại anh thuê một cái sạp ở quê, muốn buôn bán nhỏ.”

Tôi nhìn tin nhắn. “Được.”

“Chuyện ly hôn khi nào em rảnh?”

“Giữa tháng sau em về Thượng Hải một chuyến.”

“Được, em cứ chốt lịch.”

Đây là đoạn hội thoại dài nhất giữa chúng tôi về chuyện ly hôn. Không cấu xé, không dây dưa, không có “em cho anh thêm một cơ hội được không”. Anh ta cuối cùng cũng học được một bài học — ngừng bắt tôi phải làm người dọn dẹp hậu quả cho cái nhà anh ta. Mặc dù bài học đó chỉ được học sau khi mọi thứ có thể dọn dẹp đều đã nát bấy.

Giữa tháng sau, tôi bay về Thượng Hải. Thẩm Khả đi cùng tôi đến Cục Dân chính. Lục Thừa Hiên đến một mình. Mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, trông có vẻ tươi tỉnh hơn lúc tôi gặp anh ta ở Bắc Kinh.

Từ đầu đến cuối không nói thêm một câu thừa. Chỗ nào cần ký thì ký, cần đóng dấu thì đóng dấu.

Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, Thẩm Khả đứng chờ ở bên ngoài. Lục Thừa Hiên đứng cạnh tôi, ngập ngừng một lát.

“Niệm Tình.”

“Ừ.”

“Cảm ơn em vì 5 năm qua.” Tôi quay sang nhìn anh ta. “Tuy anh luôn làm không tốt,” anh ta cụp mắt nói, “nhưng em đã từng đối xử tốt với anh, anh đều nhớ.”

Gió từ ngã tư ùa tới, thổi lật một vạt lá trong bồn hoa trước cổng.

“Thừa Hiên.”

“Ừ?”

“Cuộc sống sau này của anh, hãy sống cho tốt.”

Anh ta gật đầu. Rồi quay lưng bước đi. Đi được hơn chục bước, anh ta không ngoái lại.

Thẩm Khả bước tới khoác lấy cánh tay tôi. “Đi rồi à?”

“Ừ.”

“Bà không sao chứ?”

“Không sao.”

Thẩm Khả nhìn tôi chằm chằm hai giây, không hỏi nhiều, khoác tay tôi kéo qua bên kia đường. “Đi, tôi bao bà một bữa linh đình.”

Chương 28

Chiều hôm hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi tạt về nhà bố mẹ đẻ. Mẹ tôi vừa mở cửa thấy tôi xách túi trái cây đứng lù lù, bà hơi sững lại, rồi vươn tay kéo tuột tôi vào nhà.

“Xong xuôi hết rồi à?”

“Xong rồi mẹ ạ.”

Bà đứng giữa phòng khách nhìn tôi, môi mím lại vài cái. “Tốt.”

Bố đang bóc tỏi dưới bếp. Nghe thấy giọng tôi, ông thò đầu ra ngó một cái, viền mắt hơi ửng đỏ, rồi lại rụt cổ vào.

Bữa tối là do mẹ nấu. Sườn xào chua ngọt, tôm bóc vỏ xào, món trứng xào cà chua mà tôi thích ăn nhất. Ba người ngồi ăn, không ai đả động gì đến chuyện nhà họ Lục. Ăn được một nửa, mẹ bỏ đũa xuống nhìn tôi.

“Con gái, sau này tính sao?”

“Con định mua nhà ở Thâm Quyến, rồi ổn định trong đó luôn.”

“Tiền có đủ không?”

“Đủ ạ. Con có tiền tiết kiệm, lương cũng tăng rồi.”

“Mua nhà to không?”

“Hai phòng ngủ một phòng khách là được. Con ở một mình.”

“Ở một mình cũng tốt,” mẹ nói. “Cho thoải mái.”

Tôi mỉm cười. “Sau này bố mẹ muốn vào Thâm Quyến chơi ở lại một thời gian cũng được, con chừa sẵn cho hai người một phòng.”

Bố tôi ngồi cạnh lầm bầm chen vào: “Cứ lo thân con trước đi. Bố mẹ không cần con bận tâm.”

Lúc ăn xong dọn bát đũa, mẹ kéo tôi ra một góc, móc từ trong túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng dúi vào tay tôi.

“Đây là của bố mẹ. 40 vạn. Con đừng chê ít, đây là tiền mồ hôi nước mắt hơn nửa đời người bố mẹ dành dụm được. Con vào Thâm Quyến mua nhà, nếu không đủ tiền cọc thì cứ cầm lấy mà dùng.”

Tôi nắm chặt chiếc thẻ, ngón tay nóng ran. “Mẹ, không cần đâu. Tự con lo đủ rồi.”