Bên kia im lặng hai giây. “Có một chuyện tôi phải báo trước cho em.” Ân Nhược Hoa nói. “Dự án Hoa Nam không chỉ đơn thuần là quảng bá thương hiệu. Tôi chuẩn bị đăng ký thành lập một công ty con ở Thâm Quyến, vận hành độc lập. Sau khi chuyển qua, chức danh của em không phải là Giám đốc khu vực, mà là Tổng Giám đốc công ty con.”
Tay tôi siết chặt điện thoại. “Sếp Ân…”
“Chi tiết gặp nhau nói. Ngày mốt tôi bay Thượng Hải, em ra đón tôi, chúng ta trao đổi trực tiếp.”
Cô ấy cúp máy.
Tôi cầm điện thoại đứng ngoài hành lang, ngoài cửa sổ là bầu trời xám xịt của Thượng Hải. Điện thoại lại rung, tin nhắn của Lục Thừa Hiên.
“Mẹ bảo em định đi Thâm Quyến? Em quyết tâm đi thật đấy à?”
Tôi nhìn tin nhắn, khóe môi nhếch lên. Mẹ anh ta sao mà biết được? Mới sáng nay tôi vừa nói với anh ta. Đương nhiên là anh ta lập tức gọi điện báo cáo cho mẹ mình rồi.
“Phải.” Tôi đáp lại một chữ.
Anh ta nhắn lại trong một giây: “Em đi rồi chuyện của Uyển Như tính sao? Em đã hứa giúp nó cơ mà.”
Tôi lật úp điện thoại, úp sấp xuống bậu cửa sổ.
Giúp nó? Tôi hứa giúp nó lúc nào?
Điện thoại lại rung. Một cái. Hai cái. Ba cái. Tôi không thèm xem.
Quay lại bàn làm việc, mở hòm mail, tôi in tờ quyết định điều chuyển ra, ký tên mình vào. Lúc đặt bút ký, tay tôi không hề run một chút nào. Trước khi tan làm, tôi đặt tờ đơn đã ký lên bàn sếp Lý. Anh ấy nhìn thoáng qua, gật đầu: “Thứ Tư sếp Ân đến Thượng Hải, em ra sân bay đón cô ấy, chuẩn bị bàn giao công việc chính thức đi.”
“Vâng.”
Bước ra khỏi công ty, trời đã tối mịt. Trong điện thoại có 9 tin nhắn của Lục Thừa Hiên và 4 cuộc gọi nhỡ của Lưu Quế Lan. Tôi lướt xem từng tin một. Tin nhắn của Lục Thừa Hiên chuyển từ “Em quyết tâm đi thật đấy à” sang “Em muốn ly hôn phải không”, rồi biến thành “Em đang ở đâu? Mau về nhà, chúng ta nói chuyện đàng hoàng”.
Các cuộc gọi nhỡ của Lưu Quế Lan, từ 3 giờ chiều đến 5 giờ rưỡi, tần suất ngày càng dày đặc.
Tôi cất điện thoại, đứng trước cửa tòa nhà đón gió một lúc.
Thẩm Khả gửi tin nhắn: “Nghe nói bà sắp đi Thâm Quyến à?”
“Sao bà biết?”
“Người trong tòa nhà của bà nhiều kẻ nhanh miệng lắm.”
“Ừ, chốt rồi.”
“Đi đi.” Thẩm Khả gửi một icon thả tim. “Cái nhà đó không đáng để bà ở lại.”
Tôi bước xuống ga tàu điện, quẹt thẻ vào cửa. Tàu đến. Tôi chen vào toa, nắm lấy tay vịn trên đầu, bị kẹp giữa hai hàng người. Trùng khớp với vị trí của một tháng trước, ngày tôi nhận được 78 vạn thưởng Tết. Nhưng con người tôi đã khác. Ngày hôm đó tôi nắm chặt điện thoại, sợ người khác nhìn thấy dãy số kia. Hôm nay tôi nắm chặt điện thoại, bên trong có 9 tin nhắn tôi không muốn trả lời.
Tàu đến bến. Tôi không đi về hướng nhà mình. Tôi quay đầu đi hướng ngược lại, bước vào một khách sạn hạng sang, thuê một phòng. Đêm nay, tôi không muốn về cái nhà đó nữa.
Phòng không lớn nhưng sạch sẽ, không có tiếng game ồn ào của Lục Thừa Hiên, không có đĩa trái cây giả tạo của Lưu Quế Lan, không có nước mắt cá sấu của Lục Uyển Như.
Tôi tắm xong, quấn khăn tắm ngồi trên giường. Mở điện thoại. Lục Thừa Hiên lại gửi thêm hai tin.
“Rốt cuộc em đang ở đâu? Không về anh báo cảnh sát đấy.”
“Niệm Tình, có phải em có người bên ngoài rồi không?”
Tôi nhìn chằm chằm câu cuối cùng, sững sờ mất vài giây, rồi bật cười thành tiếng. Có người bên ngoài. Cái lý do duy nhất mà anh ta có thể nghĩ ra, mãi mãi chỉ là cái này.
Điện thoại lại rung. Không phải Lục Thừa Hiên. Là một số lạ.
Tôi mở ra.
“Chào chị Tô Niệm Tình, em là Tưởng Duệ, bạn trai của Uyển Như. Em muốn hẹn gặp chị một lát, về chuyện studio của Uyển Như. Có một số tình huống, em nghĩ chị nên biết.”
Chương 11
Trưa hôm sau, tôi gặp Tưởng Duệ ở quán cà phê gần công ty.
Cậu ta tầm 27, 28 tuổi, cúc áo sơ mi cài kín đến tận họng, tư thế ngồi thẳng tắp, nhìn là biết người làm trong cơ quan nhà nước.
“Cảm ơn chị Tô đã đến.” Cậu ta đứng lên bắt tay tôi, rồi nhanh chóng rút lại. “Em biết quan hệ giữa chị và nhà Uyển Như không được tốt, nên cuộc gọi này em đắn đo rất lâu mới dám gọi.”
“Nói vào việc chính đi.”
Cậu ta gật đầu, mở điện thoại, quay màn hình về phía tôi.
Đó là một bức ảnh chụp màn hình sao kê ngân hàng của Lục Uyển Như. Lịch sử nhận tiền có 6 khoản chuyển khoản liên tiếp, mỗi khoản dao động từ 3 đến 5 vạn, kéo dài từ 3 tháng trước đến tận tuần trước, tổng cộng là 22 vạn.
Người chuyển tiền: Lục Hạo Thiên.
“Thế này là có ý gì?” Tôi liếc qua rồi ngẩng đầu.
“Vốn khởi nghiệp studio của Uyển Như tổng cộng là 28 vạn, trong đó 22 vạn là Hạo Thiên chuyển.” Tưởng Duệ nói. “Uyển Như nói với em tiền đó là do tự cô ấy dành dụm, tháng trước em vô tình nhìn thấy lịch sử giao dịch trên điện thoại cô ấy mới phát hiện ra.”
Ngón tay tôi gõ hai nhịp xuống mặt bàn.
Lục Hạo Thiên. Ba năm trước mượn tôi 8 vạn nói là xoay vòng vốn khởi nghiệp. Một năm trước lại rút 5 vạn từ thẻ tín dụng của tôi nói là có việc gấp. Cho đến tận bây giờ một xu cũng chưa trả.
Anh ta tiện tay một cái là ném 22 vạn cho Lục Uyển Như mở studio?
“Cô ta nói gì với cậu?” Tôi dựa lưng vào ghế.