Tài khoản nhận được 78 vạn tệ tiền thưởng cuối năm (khoảng hơn 2,6 tỷ VNĐ), tôi gửi tiết kiệm 76 vạn, rồi nói với chồng là chỉ được phát 2 vạn.

Làm dâu nhà họ Lục 5 năm, tôi đã phải bù đắp vào cái hố sâu của nhà họ hết 42 vạn.

Lần này, em chồng đổi nhà tân hôn mở miệng đòi 45 vạn, lần đầu tiên tôi nói từ “Không”.

Ba ngày sau, người bố chồng chưa từng bước chân đến nhà tôi đột nhiên xuất hiện, cười rút từ trong cặp táp ra một tờ giấy:

“Niệm Tình, bố nghĩ cho con một cách vẹn cả đôi đường rồi.” Tôi cúi xuống nhìn, trên đó in rành rành tên của bố mẹ đẻ tôi.

Chương 1

78 vạn.

Tàu điện ngầm giờ tan tầm vừa chật vừa ngột ngạt, tôi bị kẹp giữa hai anh chàng IT đeo ba lô, điện thoại suýt thì rớt.

Con số thông báo từ ứng dụng ngân hàng trên màn hình nhảy lên, tôi nắm chặt lấy chiếc điện thoại.

Tiền thưởng cuối năm, chẵn 78 vạn.

Tôi là Giám đốc Thương hiệu của tập đoàn Thịnh Hằng. Năm nay tôi dẫn dắt team ký được hợp đồng khung với ba chuỗi siêu thị lớn nhất, thưởng cuối năm tính theo phần trăm giá trị hợp đồng. Con số này tuy ngoài sức tưởng tượng nhưng cũng không phải từ trên trời rơi xuống.

Nhanh chóng thoát khỏi ứng dụng ngân hàng, tôi úp màn hình điện thoại vào áo khoác.

Tàu đến ga, tôi theo dòng người bước ra khỏi toa. Gió tháng 12 của Thượng Hải luồn qua cổ áo, nhưng lưng tôi thì đẫm mồ hôi.

Mười lăm phút đi bộ từ bến tàu điện về khu chung cư, trong đầu tôi chỉ quẩn quanh một suy nghĩ: Nói, hay không nói?

Nếu nói thật cho Lục Thừa Hiên biết, số tiền này ở trong tay tôi không quá ba ngày. Tiền bù chênh lệch trả góp nhà cho em gái anh ta là Lục Uyển Như, tiền “tiêu vặt” của bố mẹ anh ta, rồi khoản “vay” một đi không trở lại của ông anh họ Lục Hạo Thiên… tất cả sẽ nối đuôi nhau nhảy ra.

Thang máy đi lên, cửa inox phản chiếu khuôn mặt tôi: 29 tuổi, tóc thẳng, để mặt mộc, chẳng khác gì bao người làm công ăn lương tăng ca đến 9 rưỡi tối dưới ga tàu điện ngầm kia.

Chẳng ai nhìn ra trong điện thoại của tôi vừa có thêm một khoản tiền đủ để trả tiền cọc mua một căn nhà ở vùng ven Thượng Hải.

Vừa vặn khóa mở cửa, giọng Lục Thừa Hiên từ phòng khách vọng ra:

“Về rồi à? Hôm nay phát thưởng Tết đúng không? Được bao nhiêu?”

Anh ta rúc trên sô pha, tay cầm tay cầm chơi game, tiếng động cơ đua xe trên tivi vang lên ầm ĩ. Mắt không hề rời khỏi màn hình, nhưng tôi biết sự chú ý của anh ta đang đặt hết lên người tôi.

“Phát rồi.” Tôi cởi giày, cố giữ giọng thật bình thản. “2 vạn.”

“Chỉ có 2 vạn?” Anh ta bấm nút pause, quay đầu nhìn tôi. “Phòng em năm nay chốt được mấy đơn lớn cơ mà? Sao lại có 2 vạn?”

“Kinh tế khó khăn, công ty cắt giảm ngân sách.” Tôi xách túi đi thẳng vào phòng ngủ, không ngoảnh lại. “Mấy phòng ban khác còn đang sa thải ầm ầm kìa, được phát là may rồi.”

“Cũng đúng.” Anh ta lầm bầm một câu, tiếng game lại tiếp tục nổ ầm ầm.

Cửa phòng ngủ đóng lại, tôi nhét túi xách vào sâu trong tủ quần áo, tựa lưng vào cửa, cảm nhận rõ nhịp tim mình đập thình thịch dưới xương quai xanh.

Từ lúc yêu đến lúc cưới 5 năm nay, đây là lần đầu tiên tôi nói dối anh ta về chuyện tiền bạc.

11 giờ đêm, anh ta vào phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào. Tôi ngồi trên mép giường, mở app ngân hàng.

78 vạn. Để lại 2 vạn ở thẻ thanh toán làm chi phí sinh hoạt. Còn lại 76 vạn, gửi tiết kiệm kỳ hạn 3 năm, lãi suất 2,85%.

Xác nhận gửi tiền.

Tôi tắt toàn bộ thông báo SMS của ngân hàng, chuyển cảnh báo nhận tiền sang một email mà Lục Thừa Hiên không hề hay biết. Làm xong những việc này, tôi thở hắt ra một hơi dài.

Cửa phòng tắm mở, anh ta quấn khăn tắm bước ra, ngả lưng xuống giường.

“À này, ngày mai mẹ anh qua đấy, em xin về sớm chút nhé.”

“Có chuyện gì thế?”

“Không nói rõ.” Anh ta xoay người, cuốn đi hơn nửa cái chăn. “Chắc lại chuyện của con Uyển Như, dạo này nó cứ gọi điện than vãn với mẹ suốt, bảo là sống không nổi nữa.”

Tôi “ừ” một tiếng, không hỏi thêm.

Vài phút sau anh ta đã ngủ say, hơi thở nặng nề và đều đặn. Tôi mở to mắt nhìn trần nhà.

Năm năm trước, ngày đi đăng ký kết hôn, anh ta nắm tay tôi nói: “Niệm Tình, theo anh em sẽ không phải chịu thiệt đâu.”

Tôi tin câu đó 5 năm. Và tôi đã thiệt thòi bao nhiêu, tôi nhớ rõ từng đồng.

Điện thoại tôi sáng lên lần cuối, tôi nhìn giao diện gửi tiết kiệm thành công rồi xóa nó đi. Màn hình tối lại. Cùng lúc đó, trên bàn trà ngoài phòng khách, điện thoại của Lục Thừa Hiên rung lên hai tiếng “bíp bíp”.

Đã gần 12 giờ đêm, ai lại nhắn tin cho anh ta giờ này?

Chương 2

Sáng hôm sau, khi chuông báo thức reo thì Lục Thừa Hiên đã không còn trên giường.

Từ phòng khách vọng lại tiếng anh ta đang nghe điện thoại, giọng đè rất thấp.

Tôi nghiêng người, vểnh tai lên nghe.

“…Biết rồi, yên tâm, để anh tính cách.”

Anh ta cúp máy, đẩy cửa bước vào bếp. Tôi lăn xuống giường, vờ như vừa mới tỉnh ngủ bước ra ngoài.

“Mẹ bảo 3 giờ chiều mẹ đến.” Anh ta rót ly sữa đậu nành đưa cho tôi. “Hôm nay em về sớm được không?”

“Chiều nay có một dự án cần duyệt, để xem đã.” Tôi trút trứng rán ra đĩa. “Rốt cuộc là chuyện gì mà phải đến tận nơi để nói?”

“Anh cũng không biết.” Anh ta nhấp một ngụm sữa. “Chắc lại chuyện của Uyển Như thôi, dạo này nó cứ động tí là gọi điện cho mẹ khóc.”

Lục Uyển Như, em chồng tôi, năm nay 25 tuổi, làm trợ lý ở một công ty thiết kế. Ba năm trước nó vay tiền mua một căn hộ studio, mỗi tháng trả góp 8.000 tệ, nhưng lương thực lãnh chỉ có 6.500 tệ.

Khoản chênh lệch 1.500 tệ, tháng nào cũng trông chờ tôi và Lục Thừa Hiên đắp vào.

Nói chính xác hơn, là trông chờ tôi.

Bởi vì lương của Lục Thừa Hiên mỗi tháng chỉ vừa đủ cho anh ta tiêu.

“Nó áp lực?” Tôi đặt mạnh chiếc đĩa xuống bàn, lực mạnh hơn bình thường một chút. “Thế chúng ta không áp lực à? Nó một mình ở căn hộ studio, hai đứa mình chen chúc trong căn hộ hai phòng ngủ cũ rích từ trước khi cưới của anh, cái nhà vệ sinh xoay người còn thấy chật.”

“Thì mình vẫn đang tính đổi nhà mà.” Anh ta có vẻ không ngồi yên được. “Hơn nữa Uyển Như là con gái, một mình ở ngoài sống không dễ dàng gì.”

“Em cũng là con gái, em ở ngoài thì dễ dàng chắc?”

“Thế sao giống nhau được, em có anh cơ mà.”

Anh ta cười cười định sáp lại gần, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của tôi chặn đứng.

Những đoạn hội thoại thế này đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong 5 năm hôn nhân. Mỗi lần nhà họ Lục cần tiền, Lục Thừa Hiên lại có một bài ca quen thuộc: Bố mẹ lớn tuổi rồi phải báo hiếu, em gái là con gái phải chăm sóc, anh họ có chí tiến thủ phải hỗ trợ.

Còn tôi vì “biết kiếm tiền”, nên phải đứng ra lo liệu tất cả.

Trên đường đến công ty, điện thoại reo.

Thẩm Khả – cô bạn thân làm ở công ty luật 6 năm, tin tức lúc nào cũng nhạy bén đến đáng sợ.

“Chúc mừng nhé Giám đốc Tô! Nghe nói phòng bà năm nay thưởng Tết khủng lắm hả? Tối nay ra ngoài ăn một bữa không? Tôi bao.”

“Tối nay không được, mẹ chồng tôi đến.”

“Lại đến?” Giọng Thẩm Khả lạnh đi một nửa. “Niệm Tình, bà còn định để chúng nó hút máu đến bao giờ nữa?”

“Bà đừng kích động.”

“Tôi kích động á? Tôi đang lo cho bà đấy! Phát được bao nhiêu? 10 vạn? 15 vạn? Bà nói cho Lục Thừa Hiên biết chưa?”

Tôi im lặng vài giây.

“Nói rồi. 2 vạn.”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi Thẩm Khả bật cười:

“Được đấy Tô Niệm Tình, lần này cuối cùng cũng có não rồi. Thế thực tế được bao nhiêu?”

“78 vạn.”

“Trời đất ơi.” Giọng Thẩm Khả vút lên. “78 vạn? Bà giấu 76 vạn?”

“Suỵt.”

“76 vạn! Gửi tiết kiệm rồi à?”

“Kỳ hạn 3 năm.”

“Làm tốt lắm.” Tốc độ nói của Thẩm Khả nhanh hẳn lên. “Lần này bà nhất định phải giữ cho chặt. Đám người nhà họ Lục mà biết bà có khoản tiền này, chúng nó lột sạch đến tận tủy bà luôn.”

“Tôi biết.”

“Bà biết cái gì.” Giọng cô ấy chùng xuống. “Niệm Tình, tôi với bà quen nhau 11 năm rồi, tôi nhìn bà từng bước bị nhà họ Lục trói buộc. Trước khi cưới bà thế nào? Lương 7.000 cũng tiết kiệm được 4.000. Bây giờ thì sao? Lương 3 vạn 2, số dư tài khoản thanh toán còn bao nhiêu?”

Tôi không lên tiếng. Thẩm Khả nói toàn bộ sự thật.

Năm năm trước khi cưới Lục Thừa Hiên, tiền tiết kiệm cá nhân của tôi có 13 vạn.

Bây giờ, ngoài khoản tiết kiệm 76 vạn vừa gửi, tài khoản thẻ của tôi chỉ còn chưa đến 3.000 tệ.

Năm năm nay, lương tôi từ 7.000 tăng lên 3 vạn 2, thưởng Tết từ 3.000 tăng lên 78 vạn. Tiền đi đâu hết rồi?

Tiền bù trả góp nhà cho Lục Uyển Như, tháng 1.500, 5 năm là 9 vạn.

Tiền “sinh hoạt phí” cho bố mẹ chồng, tháng 2.500, 5 năm là 15 vạn.

Tiền thực phẩm chức năng và gói khám sức khỏe tự nguyện của bố chồng, lặt vặt cộng lại hơn 4 vạn.

Anh họ Lục Hạo Thiên khởi nghiệp, ba năm trước “mượn” 8 vạn, bảo 3 tháng trả, đến giờ cái bóng của tiền lãi còn chưa thấy.

Ngoài ra tiền lì xì lễ tết, tiền thuê hộ lý lúc mẹ chồng nằm viện, tiền mua máy massage chân năm ngoái… cộng lại cũng gần 2 vạn.

Tôi đã tính kỹ, không hơn không kém, 5 năm tổng cộng 42 vạn (khoảng 1,4 tỷ VNĐ).

“Niệm Tình, còn nghe không?”

“Còn.”

“Hôm nay mẹ chồng bà đến, 8-9 phần 10 là lại mở miệng đòi tiền.” Thẩm Khả nói. “Bà phải cắn răng nói chết là chỉ được phát 2 vạn, ngoài ra không có một đồng nào nữa. Nghe chưa?”

“Nghe rồi.”

“Tôi nghiêm túc đấy.” Giọng cô ấy hạ thấp. “76 vạn trong tay bà có thể là lần duy nhất trong đời bà có đủ tự tin để nói ‘Không’ với nhà họ Lục. Nếu lần này bà lại mềm lòng, sau này bà không bao giờ ngóc đầu lên được nữa đâu.”

Cúp máy, tôi ngồi ở bàn làm việc rất lâu. Màn hình máy tính đang mở kế hoạch tuần sau, nhưng tôi không đọc lọt chữ nào.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Lục Thừa Hiên:

“Vợ ơi, chiều nhớ về sớm nhé, mẹ bảo có chuyện hệ trọng.”

Tôi nhìn chằm chằm hai chữ “hệ trọng” nửa phút, cuối cùng nhắn lại một câu:

“Biết rồi.”

Chương 3

10 giờ sáng, tôi đang sửa phương án thì điện thoại lại rung lên.

Tin nhắn sao kê ngân hàng, nhưng không phải của ngân hàng gửi. Đó là thông báo dư nợ thẻ tín dụng của Lục Thừa Hiên.

Tôi bấm vào xem, tổng nợ 14 vạn 7 ngàn tệ (khoảng 500 triệu VNĐ).

Trong đó có một khoản từ tháng trước, chẵn 5 vạn, chuyển cho Lục Hạo Thiên. Ghi chú là “Xoay vòng vốn”.

Tôi nhớ khoản này. Lục Thừa Hiên bảo quán trà sữa của anh họ cần nhập một lô thiết bị, đứt vốn, cần dùng gấp. Tôi bảo thẻ tín dụng trong nhà sắp cà hết mức rồi, anh ta bảo chỉ lần này thôi, Hạo Thiên hứa cuối tháng trả.

Bây giờ hết tháng rồi, sao kê đã ra, tiền vẫn bặt vô âm tín.

Tôi chụp lại màn hình, lưu vào một thư mục nằm sâu nhất trong kho ảnh. Thư mục đó tên là “Backup Công Việc”, bên trong toàn là lịch sử chuyển khoản, sao kê thẻ tín dụng, ảnh chụp màn hình WeChat trong suốt 5 năm qua. Từng khoản một, thời gian, số tiền, đi đâu về đâu, cực kỳ rõ ràng.

Thói quen này là do Thẩm Khả dạy tôi. Cô ấy bảo, làm luật sư thấy quá nhiều phụ nữ lúc ly hôn trong tay không có lấy một bằng chứng, tiền của mình bị tiêu đi đâu cũng không giải thích nổi. “Cứ gom lại đã,” cô ấy từng nói, “dùng hay không tính sau, có hay không lại là chuyện khác.”

Tôi vừa cất điện thoại thì có tiếng gọi từ bàn đối diện:

“Niệm Tình, xem giúp em cái lịch trình với?”

Hứa Chân Chân – người mới của phòng Thương hiệu, vào làm được nửa năm, hoạt bát vui vẻ, quan hệ với mọi người trong phòng rất tốt. Duy chỉ có với tôi là đặc biệt xun xoe, việc lớn việc nhỏ đều tìm tôi.

Tôi bỏ điện thoại xuống bước qua. Màn hình của cô ấy là bảng xếp lịch chạy media quý sau.

“Hai lịch này trùng nhau rồi, chị xem đổi thế nào?”

Tôi lướt mắt qua, ba phút sau chỉnh lại xong.

“Cảm ơn chị Niệm Tình.” Cô ta cười rất ngọt. “À đúng rồi, thưởng Tết của chị được bao nhiêu vậy? Em mới được có 1 vạn 2, ít quá.”

“Cũng xấp xỉ thế thôi.” Tôi không nói con số cụ thể.

“Hả? Thế thì ít quá nhỉ.” Cô ta chớp mắt. “Chị năm nay thành tích tốt như thế, hoa hồng dự án không thể nào bèo bọt vậy được chứ?”

Tôi nhìn cô ta, không tiếp lời.

“Em hỏi bâng quơ vậy thôi.” Cô ta thu ánh mắt lại, tiếp tục gõ máy tính. “Trưa nay ăn cơm cùng nhé?”

“Không, trưa nay chị có việc.”

Tôi quay lại chỗ ngồi, nghĩ thầm. Hứa Chân Chân hỏi câu này, có thể không có ý gì, người mới mà, tò mò thôi.

Nhưng cũng có thể có ý đồ khác. Bởi vì ba ngày trước, vào cái hôm phòng tôi thông báo tiền thưởng Tết đã ting ting, tôi thấy Hứa Chân Chân đăng một trạng thái trên WeChat. Kèm theo bức ảnh một ly trà sữa, check-in tại “Trà Tiên Sinh Hạo Thiên”.