“Mọi chuyện sau đó diễn ra rất thuận lợi. Chị Tuệ dùng thân phận ‘Tống Giai’ tiếp cận Chu Minh đang trống trải, hạ gục anh ta, rồi loại bỏ bố mẹ anh ta ngáng đường để lấy quyền thừa kế tài sản.”
“Trở ngại duy nhất chính là chiếc chìa khóa hầm ngầm và câu khẩu lệnh mẹ anh ta để lại.”
Lý Tuệ cướp lời, ánh mắt cô ta như rắn độc khóa chặt lấy tôi.
“Từ Tĩnh, tôi không có thời gian nói nhảm với cô nữa.”
“Khẩu lệnh là gì?”
Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn Liễu Thanh, trong lòng trào dâng một nỗi căm hận ngút trời.
Bọn họ đã hủy hoại cuộc đời tôi, hủy hoại gia đình tôi, bây giờ còn dùng con gái để đe dọa tôi.
Tôi cười, cười đến mức nước mắt trào ra.
“Tôi sẽ không nói cho cô biết đâu.”
“Dù cô có giết tôi, tôi cũng không nói lấy một lời.” Ánh mắt Lý Tuệ lập tức trở nên nham hiểm.
“Vậy sao?”
Cô ta đưa mắt ra hiệu cho một tên thuộc hạ phía sau.
Gã đàn ông đó lập tức bước về phía tôi, giơ tay định cướp lấy Nhạc Nhạc trong lòng tôi.
“Không được!”
Tôi thét lên, liều chết ôm chặt lấy Nhạc Nhạc.
Trương Viễn và luật sư Vương cũng muốn xông lên giúp đỡ nhưng bị hai họng súng khác gí chặt.
Ngay khi tay gã đàn ông đó sắp chạm vào Nhạc Nhạc.
Chu Minh vốn đang ngồi đờ đẫn ở góc phòng đột nhiên như một con dã thú bị chọc giận, bất thình lình bật dậy khỏi mặt đất!
Anh dùng hết sức bình sinh, húc mạnh vào gã đàn ông đang định cướp lấy Nhạc Nhạc!
“Không được… động vào con gái tôi!”
Anh gầm lên, mắt vằn tia máu, bộc phát ra một nguồn sức mạnh kinh người thuộc về một người cha!
Tất cả mọi người đều sững sờ trước cảnh tượng đột ngột này.
…
Không ai ngờ được Chu Minh vốn đang bị thuốc khống chế, thần trí không tỉnh táo, lại có thể bộc phát sức mạnh to lớn đến vậy ngay khoảnh khắc Nhạc Nhạc bị đe dọa.
Anh giống như một con bò tót điên cuồng, ôm chặt lấy gã đàn ông định cướp con, dùng đầu húc, dùng răng cắn, hoàn toàn là lối đánh liều mạng.
Gã đàn ông không kịp đề phòng bị anh húc cho lùi lại liên tục, khẩu súng trong tay cũng rơi xuống đất.
“Khống chế nó mau!” Lý Tuệ vừa kinh vừa nộ.
Hai tên đồng bọn khác lập tức lao lên định kéo Chu Minh ra.
Hiện trường ngay lập tức rơi vào hỗn loạn.
“Chính là lúc này!”
Luật sư Vương hét lớn với tôi, ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào chiếc gương soi ở góc phòng vệ sinh.
Tôi lập tức hiểu ý ông!
“Trương Viễn!” Luật sư Vương gọi, “Yểm trợ cho họ!”
Trương Viễn mặc kệ cánh tay đang bị thương, gầm lên một tiếng rồi dùng hết sức tông vào tên cướp gần anh ta nhất.
Luật sư Vương thì kéo Chu Minh dậy, đẩy anh về phía một tên khác để tranh thủ cho chúng tôi vài giây quý giá.
Tôi bế Nhạc Nhạc lao đến trước tấm gương đó.
Phía sau gương chính là con đường sống cuối cùng mà luật sư Vương đã chuẩn bị từ trước!
Tôi làm theo những gì ông đã dạy, nắm lấy cạnh khung gương, dùng sức vặn mạnh!
Một tiếng “cạch”.
Tấm gương cùng mảng tường phía sau xoay vào trong, lộ ra một cửa hầm đen ngóm.
Đó là một lối thoát hiểm bí mật!
“Đi mau!” Giọng luật sư Vương vang lên phía sau tôi.
Tôi không kịp quay đầu lại, bế Nhạc Nhạc chui tọt vào trong.
Bên trong đường hầm tối om, vừa hẹp vừa thấp, chỉ có thể cúi người sờ soạng tiến về phía trước.
Nhạc Nhạc trong lòng tôi sợ hãi run rẩy nhưng con bé rất hiểu chuyện, không hề khóc thành tiếng.
Tôi có thể nghe thấy tiếng thở dốc của Trương Viễn và luật sư Vương cũng đã vào theo phía sau.
“Chu Minh!” Luật sư Vương gọi ở phía sau.
Chu Minh dường như đã cạn kiệt sức lực, được luật sư Vương nửa kéo nửa dìu, cuối cùng cũng được đưa vào hầm.
“Rầm!”
Trương Viễn vào phút chót đã đóng cửa hầm từ bên trong và cài then lại.
“Nhanh lên! Bọn chúng sẽ sớm phát hiện ra chỗ này thôi!” Trương Viễn giục giã.
Chúng tôi bước thấp bước cao chạy cuồng lên trong bóng tối.
Trong đường hầm nồng nặc mùi ẩm mốc.
Phía sau tôi truyền đến tiếng đập cửa “thình thình thình”, cùng tiếng chửi rủa điên tiết của Lý Tuệ.
“Nổ tung nó cho tao!”
Tôi sợ đến mất hồn, chỉ biết ôm chặt Nhạc Nhạc hơn, liều mạng chạy về phía trước.
Không biết đã chạy bao lâu, phía trước cuối cùng cũng có ánh sáng lọt vào.
Là một lối ra!
Trương Viễn tung một cú đá văng tấm ván chặn lối ra, mấy người chúng tôi nhếch nhác lăn ra ngoài.
Bên ngoài là khu rừng phía sau vườn biệt thự, trời vẫn chưa sáng, bốn bề im phăng phắc.
Chúng tôi đã trốn thoát thành công!
Nhưng chưa kịp thở phào.
“Oàng!”
Một tiếng nổ lớn truyền đến từ phía biệt thự, lửa cháy ngút trời.
Lý Tuệ vậy mà thực sự đã dùng thuốc nổ!
“Đi!”
Chúng tôi không dám nán lại, dìu dắt nhau chạy sâu vào trong rừng.
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Tôi vừa thở vừa hỏi.
“Không thể đi cùng nhau được, mục tiêu quá lớn.” Luật sư Vương quyết định ngay lập tức, “Phải chia ra mà đi.”
Ông nhìn Trương Viễn: “Cậu bị thương nặng nhất, tôi sẽ đưa cậu và Chu Minh đi tìm một bác sĩ mà tôi tin tưởng. Trên người cậu có thiết bị phát tín hiệu, bọn chúng sẽ truy dấu cậu, cậu chịu trách nhiệm dụ bọn chúng đi hướng khác.”
Sau đó, ông quay sang tôi, đưa cho tôi một chiếc ba lô đã chuẩn bị sẵn.